Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mất Khống Chế Chương 20:

Cài Đặt

Chương 20:

Trần Tiểu Sơn đang múc canh, nhìn thấy Hướng Gia liền đon đả chào mời: "Cô em xinh đẹp, nếm thử canh gà ta ở chỗ bọn tôi đi, ngon lắm đấy, bên ngoài không uống được đâu."

Hướng Gia kéo ghế ngồi xuống, nhận lấy bát canh Trần Tiểu Sơn đưa tới: “Cảm ơn, tôi chắc là lớn hơn cậu đấy.”

“Tôi sinh năm chín chín.” Trần Tiểu Sơn nói, “Cô bao nhiêu?”

“Chín sáu.” Hướng Gia uống một ngụm canh, vừa thơm vừa ngọt, là kiểu nấu nguyên bản nhất.

Gà đồi tươi ngon sau khi hầm kỹ, mỡ gà hòa quyện vào nước, gần như không có hương liệu, toàn bộ là vị gốc của nguyên liệu. Trong nước canh còn thả thêm ít nấm tươi, mềm mượt ngon miệng.

“Chị gái xinh đẹp.” Trần Tiểu Sơn đổi cách xưng hô, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa Hướng Gia và Lâm Thanh Hòa, “Chị ơi, chị sinh tháng mấy? Chị với anh Lâm sinh cùng năm, không biết ai lớn hơn ai.”

“Trần Tiểu Sơn, đi lấy nước chấm đi, tôi muốn thêm ớt.” Lâm Thanh Hòa lên tiếng cắt ngang màn hóng chuyện của Trần Tiểu Sơn.

“Được ngay.” Trần Tiểu Sơn dừng câu chuyện, rời khỏi chỗ ngồi chạy vọt vào quán cơm, cậu nghe lời Lâm Thanh Hòa răm rắp.

Hướng Gia cầm đũa gắp miếng thạch vàng trên bàn, nhướng mày nhìn Lâm Thanh Hòa ngồi đối diện: “Ông chủ Lâm, ngoại trừ người chị kia ra, anh từng yêu đương bao giờ chưa?”

Sau đó Hướng Gia không ăn thêm gì mấy, chỉ uống hai bát canh gà, suốt buổi ngồi nghe Trần Tiểu Sơn nhiệt tình giới thiệu phong cảnh và con người nơi đây. Lâm Thanh Hòa ngồi đối diện vừa ăn vừa bấm điện thoại, chẳng mảy may hứng thú với cuộc trò chuyện của Trần Tiểu Sơn và Hướng Gia.

Nhà Trần Tiểu Sơn ở ngay trên phố, ăn xong cậu liền tách ra về.

Hướng Gia và Lâm Thanh Hòa đi cùng đường trở về, có lẽ Lâm Thanh Hòa sống ngay tại quán bar.

Vầng trăng sáng vằng vặc cuối cùng cũng leo lên đỉnh núi, soi sáng một nửa sông Lật, đường nét non nước bờ đối diện hiện lên rõ ràng dưới ánh trăng. Những dãy núi trùng điệp trải dài về phía xa, mặt sông như tấm gương soi bóng cả đất trời. Gió đêm thổi nhè nhẹ, tiếng ve đã tắt, tiếng dế kêu râm ran nối đuôi nhau.

Hướng Gia ngẩng đầu ngắm ngàn sao trên trời một lúc, khi cúi đầu xuống thì Lâm Thanh Hòa đã đi theo bậc thang dài xuống dưới, bóng lưng cao ráo rắn rỏi khuất dần nơi khúc quanh.

Thời tiết ở huyện Lật thay đổi cực nhanh, nửa đêm trước trăng còn treo cao, nửa đêm về sáng gió dữ đã nổi lên, đến sáng sớm thì mưa như trút nước. Nước từ mái hiên xối xả xuống như thác đổ, mười giờ Hướng Gia xuống lầu ăn sáng. A Ô không có đó, chỉ có bà cụ đang ngồi thêu hoa dưới mái hiên trong sân.

Bà cụ nhìn cô với ánh mắt xa lạ, nhìn một lúc rồi hỏi: “Cô là ai?”

Không khí ẩm ướt và se lạnh, hoa giấy bị mưa đánh rơi rụng đầy đất, sắc màu tươi thắm vương vãi khắp nơi.

Hướng Gia nhìn sự mờ mịt trong mắt bà cụ, ngập ngừng giây lát rồi nói: “Cháu là khách trọ của A Ô, bà ơi, cháu muốn ăn sáng, cháu đói rồi ạ.”

Bà cụ vẫn không nhớ ra đây là ai, nhưng nghe đứa trẻ bảo đói, bà liền đặt khung thêu xuống, cố gắng dùng tiếng phổ thông nói một cách hiền từ: “Ăn gì nào? Có bánh bao cháo loãng với cả bún gạo.”

“Bánh bao cháo loãng ạ.” Hướng Gia nhìn xuống khung thêu đặt dưới đất, trên đó đang thêu hình phượng hoàng sơ khởi, đường kim mũi chỉ tinh xảo, phượng hoàng như sống động trên nền vải sẫm màu. Thêu người Miêu ở huyện Lật, màu sắc rực rỡ hoa văn sinh động, cũng từng có một thời gian rất được ưa chuộng.

Chỉ là theo sự phát triển của thời đại, máy móc đã thay thế sức người nên chúng gần như đã rút lui khỏi thị trường.

"Cô bé, ăn cơm thôi." Bà cụ gọi cô.

Hướng Gia băng qua hành lang tranh tối tranh sáng đến phòng ăn. Trên chiếc bàn gỗ sạch sẽ đã bày sẵn một đĩa rau xanh, một bát cháo trắng, hai chiếc bánh bao cùng một quả trứng luộc.

"Bà ơi, cháu tên là Hướng Gia." Hướng Gia ngồi xuống chiếc ghế đẩu nhỏ, tháo khẩu trang ra, ngẩng đầu nhìn bóng dáng gầy gò mong manh của bà cụ, "Gia trong khen ngợi."

"Gia Gia." Bà cụ gọi cô bằng thứ tiếng Phổ thông pha lẫn giọng Tứ Xuyên - Trùng Khánh nghe hơi lạ tai, rồi lấy thêm cho cô một đĩa dưa muối, dặn dò: "Ăn nhiều chút cho có da có thịt, cháu gầy quá, bố mẹ cháu sẽ xót lắm đấy."

Bố mẹ cô đời nào mới xót, bọn họ chỉ hận không thể để cô chết bờ chết bụi ở bên ngoài cho xong chuyện, giờ đây tránh cô còn chẳng kịp nữa là.

"A Ô hồi nhỏ cũng không chịu ăn uống đàng hoàng, người vừa gầy vừa đen." Bà lải nhải rồi đi ra sân, cầm lấy đồ thêu tiếp tục thêu.

Vị cháo rất bình thường, nhưng bà đã múc cho một bát lớn nên Hướng Gia cũng cố gắng ăn hết sạch.

Lúc cô đang ăn bánh bao, Lâm Thanh Hòa cầm ô bước vào sân. Anh mặc áo khoác gió màu đen, khóa kéo lên tận cằm, quần áo trên người gần như ướt sũng. Chiếc quần thể thao đen được nhét vào trong ủng đi mưa, nhìn màu sắc sẫm lại thì có lẽ đã ướt đẫm từ lâu. Tay anh xách hai con cá bước vào cửa: "Bà ơi..."

Tán ô nghiêng đi, ánh mắt anh chạm phải tầm nhìn của Hướng Gia.

Cô đang ngồi trong phòng ăn chưa bật đèn, mái tóc dài xõa ngang vai, làn da trắng đến mức như phát sáng, trên người mặc chiếc váy dài màu đỏ, tay đang cầm bánh bao gặm dở.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc