Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Sao náo nhiệt thế này?" Trần Tiểu Sơn thở hồng hộc bước lên bậc thang cuối cùng của quảng trường, hô to một tiếng, "Anh Lâm, người đẹp Hướng Gia, ăn chưa đấy?"
"Đang đánh bida, ông chủ Lâm và cô em xinh đẹp này đều rất lợi hại. Giờ tôi đi xem nồi gà hầm đây, chắc cũng được rồi." Bà chủ quán xem náo nhiệt xong vội vàng đi vào trong, "Tôi đi đổi nồi cái đã."
"Người đẹp mà cũng biết đánh bida á? Ai thắng thế?" Trần Tiểu Sơn hỏi cho có lệ vì lịch sự, chứ thực tế Lâm Thanh Hòa đánh bida chưa thua bao giờ.
"Người đẹp thắng." Người đàn ông bàn bên cạnh cũng đi về chỗ, nói thêm, "Cả hai đều đánh khá lắm."
Hướng Gia buông gậy xuống mới cảm thấy đau, băng gạc bên tay phải đã đỏ thẫm một mảng.
Cô thu lại cảm xúc, buông thõng tay xuống hỏi: "Nhà vệ sinh ở đâu vậy?"
"Trong quán ăn ấy, vào cửa rẽ phải." Trần Tiểu Sơn chỉ đường cho Hướng Gia, kéo ghế ngồi xuống rồi nghi hoặc nhìn Lâm Thanh Hòa, hạ thấp giọng: "Anh Lâm, anh đánh bida mà thua cô ấy hả?"
Lâm Thanh Hòa bưng ly trà lúa mạch trên bàn lên uống một hơi cạn sạch, đặt ly xuống rồi đi về phía quán ăn.
"Anh Lâm, anh cũng đi vệ sinh à?"
Cô bị va vào tay phải, máu trào ra làm ướt đẫm thuốc mỡ, nhuộm đỏ cả miếng gạc. Cô tháo gạc vứt vào sọt rác, rút khăn giấy lau vết máu quanh mép vết thương. Vết thương nhìn thì có vẻ dữ tợn nhưng thực ra không sâu lắm, để thoáng khí ngược lại còn mau lành hơn, chỉ là trông hơi ghê người.
Tiếng gõ cửa vang lên.
Nhà vệ sinh ở quán ăn này không chia nam nữ, dùng chung một phòng.
Hướng Gia vội vàng ném tờ giấy dính máu vào thùng rác: "Xong ngay đây."
"Là tôi." Giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên từ bên ngoài, "Ra đây."
Hướng Gia nhướng mày, vội vàng rửa sạch vết máu trên đầu ngón tay, xoay người mở cửa.
Lâm Thanh Hòa dựa người vào kệ bia chếch đối diện nhà vệ sinh, vừa châm một điếu thuốc, làn khói trắng lượn lờ tỏa ra. Gương mặt tuấn mỹ của anh ẩn hiện trong làn khói, ngũ quan càng thêm phần thâm trầm.
"Ông chủ Lâm."
"Băng gạc." Lâm Thanh Hòa hạ bàn tay đang kẹp thuốc xuống, đứng thẳng người dậy, làn khói vương trên môi cũng tan đi. Anh đưa qua một cuộn băng gạc, ánh mắt dò xét: "Muốn thắng đến thế sao?"
Hướng Gia nhận lấy băng gạc, đứng đối diện Lâm Thanh Hòa, tìm đầu cuộn băng rồi quấn lên tay. Cô cảm thấy câu nói này của Lâm Thanh Hòa rất thú vị: "Tôi không thích thua."
"Sợ thua thì đừng cược." Lâm Thanh Hòa nhìn dáng vẻ quấn băng gạc vụng về bằng tay trái của Hướng Gia, dời mắt đi chỗ khác: "Không cá cược thì sẽ mãi mãi không thua."
"Có những người sinh ra đã ở trên bàn cược rồi." Tay trái Hướng Gia thao tác hơi lóng ngóng, khó khăn lắm mới quấn xong. Cô nhìn quanh không thấy kéo, định cúi đầu dùng răng cắn một vết rách ở mép để xé: "Không phải ai cũng có quyền lựa chọn."
Một bóng râm nghiêng xuống bao trùm lấy cô, Hướng Gia bất chợt ngước mắt lên.
Lâm Thanh Hòa kéo tay cô, dẫn cô đến quầy bar.
Anh ngậm điếu thuốc, cau mày tìm một chiếc kéo trong quầy, cắt bỏ phần băng gạc thừa trên tay Hướng Gia.
Hai người đứng rất gần nhau, hàng mi anh rủ xuống tạo thành một mảng bóng râm nơi đáy mắt. Anh rất kiên nhẫn tháo lớp băng gạc lộn xộn trên tay Hướng Gia ra. Mày mắt tinh tế tựa tranh thủy mặc, sống mũi cao thẳng tắp, đôi môi lơ đãng ngậm điếu thuốc. Khoảng cách rất gần với Hướng Gia, cô lờ mờ cảm nhận được nhiệt độ từ đầu điếu thuốc, nóng rực mang theo cảm giác bỏng rát.
Thuốc lá là do du khách bàn bên cạnh tặng, có lẽ là hiệu Bạch Sa, vị rất nồng.
Hướng Gia nhìn hàng mi rõ từng sợi của anh, ánh mắt trượt xuống đôi môi kia. Môi anh trông rất mềm, màu sắc rất sạch sẽ. Điếu thuốc cháy chậm rãi, sắp tàn rồi, tích tụ một đoạn tàn thuốc dài.
"Tại sao anh lại đến đây?" Hướng Gia đưa tay lấy điếu thuốc trên môi Lâm Thanh Hòa xuống, tàn thuốc rơi lả tả theo động tác của cô: "Anh cũng không phải người bản địa."
Lâm Thanh Hòa khựng lại, chậm rãi ngước mắt lên.
"Ngắt bỏ rủi ro từ trước thôi." Hướng Gia cũng nhận ra hành động này quá đường đột, cô cầm đầu lọc thuốc lá vẫn còn hơi ấm, đón lấy ánh mắt anh, hùng hồn nói: "Ông chủ Lâm, tàn thuốc của anh sẽ rơi xuống làm tôi bị bỏng đấy."
Lâm Thanh Hòa rũ mắt, dứt khoát quấn lại băng gạc, thắt một nút, buông tay Hướng Gia ra rồi lùi lại một bước lớn, triệt để kéo giãn khoảng cách: "Không có bàn cược nào là không rời đi được, chỉ có những con bạc bị dục vọng bắt cóc mà thôi. Tôi chưa từng nghe nói ai rời khỏi bàn cược mà chết cả."
Không biết có phải ảo giác hay không, Hướng Gia nghe thấy sâu trong giọng nói của anh dường như có chút khàn.
"Vậy sao?" Hướng Gia không tỏ ý kiến, quả thực cô là một con bạc, cô đã thua đến trắng tay. Cô xoay cổ tay, nương theo ánh đèn ngắm nghía lớp băng gạc trên tay: "Băng bó đẹp lắm, cảm ơn ông chủ Lâm. Dù thế nào đi nữa, tôi thắng rồi, anh sẽ thực hiện giao ước cá cược chứ?"
Anh không nói có cũng chẳng nói không, lùi lại hai bước, xoay người sải bước đi thẳng ra khỏi cửa tiệm cơm.
Cánh cửa kính lắc lư hai cái theo sự rời đi của anh, rồi mới từ từ trở lại trạng thái tĩnh lặng. Hướng Gia vứt đầu thuốc đã tắt vào thùng rác, xin chủ quán một gói khăn ướt lau sạch mùi thuốc lá trên ngón tay, sau đó đi về phía quảng trường.
Món gà hầm đã được dọn lên bàn, bên dưới nồi đất đang đốt than hồng, nước gà vàng óng sôi sùng sục trong nồi, hương thơm tỏa ra ngào ngạt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










