Giản Thanh Thanh bê đồ xuống, cười tủm tỉm nói lời cảm tạ với Ngưu đại gia.
Giản Đại Lang nhịn lửa giận cả đoạn đường, vừa nhìn thấy lão Giản liền định giãi bày, Giản Thanh Thanh lại nhanh chân hơn, giải thích trước kế hoạch kiếm tiền lớn của nàng.
Lão Giản nghe xong, trầm mặc hồi lâu, tay nắm cái tẩu thuốc cũ kỹ không nói gì.
Trong tẩu không có thuốc, nhưng thỉnh thoảng ông ấy vẫn lấy ra nghịch cho đỡ ghiền.
Thấy lão Giản không nói gì, Giản Đại Lang đắc ý liếc nhìn Giản Thanh Thanh.
Giản Thanh Thanh lười để ý đến ông ấy, nhưng trong lòng lại dần chùng xuống.
Chẳng lẽ gia gia cũng không ủng hộ nàng sao? Nếu người nhà đều không đồng ý thì chỉ có thể nghĩ cách khác vậy.
Lúc này, lão Giản như hạ quyết tâm, ngẩng đầu lên, nhìn Giản Đại Lang một cách nghiêm túc, sau đó chuyển ánh mắt sang Giản Thanh Thanh, "Ngươi thật sự muốn làm việc này sao?"
Giản Thanh Thanh lập tức ngồi thẳng dậy, rất nghiêm túc trả lời: "Gia gia, đây không phải là nhất thời cháu xúc động, ta đã suy nghĩ rất lâu rồi, nó có khả thi hay không, có thể làm được hay không ta đều đã cân nhắc kỹ."
"Được, vậy thì ngươi cứ làm theo ý ngưoi muốn đi." Giọng nói của lão Giản vừa hiền từ vừa kiên định.
Lòng Giản Thanh Thanh như diều gặp gió, tuy nàng đã liệu trước lão Giản sẽ đồng ý, nhưng kết quả này vẫn khiến nàng vui mừng muốn khóc.
Nàng nghiêm túc nói: "Gia gia, người yên tâm, cháu nhất định sẽ thành công."
Nàng biết gia gia nàng có thể đồng ý chuyện này với một lão nhân cả đời chỉ biết ruộng đồng là một chuyện khó khăn đến nhường nào, nhưng vì người thương yêu cháu gái, nên cho nàng sự ủng hộ và bao dung vô hạn.
Giản Đại Lang ngẩn người, "Không phải, cha, sao cha có thể đồng ý được? Thịt này nếu con bé làm không thành công chẳng phải là lãng phí sao, những mấy cân đấy!"
Vì lão Giản không đứng về phía mình, ông ấy định tìm một đồng minh khác, Giản Đại Lang kéo kéo cánh tay Giản nương đang nấu cơm: "Tam nương, nàng nói xem Thanh Thanh làm vậy có phải là hồ đồ không!"
Giản nương dịu dàng cười: "Ta thấy chủ ý của đại tỷ nhi rất hay, có bao nhiêu thịt chứ? Không bán được thì mình ăn."
Giản nương là người không có chính kiến, nghe lời cha chồng, nghe lời trượng phu, cũng nghe lời con cái, nhưng bà ấy hương con hơn, cho nên bà ấy sẽ không chút do dự lựa chọn con.
Giản Thanh Thanh nũng nịu tựa vào vai bà ấy, "Nương, người thật tốt!"
Nghe lão Giản nói như vậy, còn nhắc đến đệ đệ đã tử trận của mình, Giản Đại Lang không nói gì nữa, đành miễn cưỡng đồng ý để Giản Thanh Thanh đi buôn bán.
Giờ cơm tối, Giản Thanh Thanh hào hứng kể lại cho người nhà nghe về việc nàng bán muối, những điều này nàng không muốn kể với Giản Đại Lang, bởi vì ông ấy tính tình thật thà nhút nhát lại không biết linh hoạt, kể cho ông ấy nghe chỉ sợ ông ấy sẽ phản đối hành động của nàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


