"Ngươi nói xem, mua nhiều thịt thế này làm gì?"
Miệng thì nói thế, nhưng tay vẫn ôm chặt miếng thịt trong lòng như báu vật.
"Cha đừng xót xa nữa, số thịt này có ích, ta định làm chút thịt muối mang đi bán, nếu bán được thì sau này nhà mình cũng có thêm thu nhập."
Giản Đại Lang càng không đồng ý, "Còn tiệm ăn, tiệm ăn người ta có đầu bếp riêng, người ta học bao nhiêu năm công phu, chẳng lẽ không làm ngon hơn người khác sao? Hơn nữa mấy ngày ngươi mới nay bắt đầu biết nấu nướng, có thể so với đầu bếp của người ta sao? Người ta dựa vào cái gì mà mua đồ ngươi làm?"
"Thì cứ thử xem sao, không thử làm sao biết không ai mua? Nếu ta không thử đi hỏi người ta, sao ta biết nấm có thể bán được?"
Ngưu đại gia ngồi phía trước nghe rõ phụ tử hai người đang nói gì, bèn khuyên Giản Đại Lang: "Chính là vậy đó Đại Lang, khuê nữ nhà ngươi nói rất đúng, muốn kiếm tiền khẳng định phải bỏ vốn liếng ra, người ta bán bánh điểm tâm, bán đồ ăn thức uống, chẳng phải đều mua gạo mua mì về làm thử xem bán được hay không sao? Bán được thì tiếp tục làm, bán không được thì mang về nhà mình ăn, chỉ là tốn chút công sức thôi."
Ngưu đại gia do thường xuyên ra vào huyện thành nên đối với một số việc có kiến giải riêng, muốn kiếm tiền ư, nhất định phải có cho đi, có cho đi mới có nhận lại, muốn không bỏ ra một đồng mà vẫn kiếm được tiền thì chỉ có thể làm phu khuân vác, làm những việc nặng nhọc mà thôi.
Cũng bởi vì nhìn thấu được điều này nên những năm trước lão đã bỏ ra một số tiền lớn cho mấy đứa con trai đi học nghề, hiện tại cũng coi như là có cuộc sống ổn định, cho nên năm nay mặc dù gặp phải thiên tai nhưng cuộc sống cũng không đến nỗi phải nhịn đói.
Giản Đại Lang tuy không đồng ý với lời của Ngưu đại gia, nhưng cũng không muốn trước mặt người ngoài mà nói khuê nữ nhà mình, thế là ngậm miệng không nói gì, định bụng về nhà sẽ gọi vợ và cha ra khuyên nhủ nha đầu này bớt mơ mộng hão huyền.
Giản Thanh Thanh quả thực vô cùng tán đồng với lời của Ngưu đại gia, nàng cười tủm tỉm nói: "Ngưu đại gia quả nhiên là người có kiến thức, thảo nào nhà ngài lại sống sung túc như vậy!"
Ngưu đại gia cũng rất thích cô nương có suy nghĩ, có gan làm giàu này, lão động viên nàng: "Kiếm tiền chính là phải buông tay ra mà làm, cứ sợ đông sợ tây thì người ta đã kiếm được đầy túi rồi còn mình thì vẫn đứng đó nhìn, làm sao có thể kiếm được tiền, ta thích cái loại người có khí phách như khuê nữ nhà ngươi, cứ mạnh dạn mà làm, nhất định sẽ kiếm được tiền!"
Giản Thanh Thanh vui vẻ cười thành tiếng: "Vâng! Đa tạ lời chúc phúc của đại gia!"
Mọi người vừa đi vừa nói cười, rất nhanh đã về đến nhà, vốn dĩ xe bò của Ngưu đại gia chỉ đi ngang qua thôn Giản Gia, nhưng ông ta thấy rất hợp ý với Giản Thanh Thanh nên đã chủ động đưa bọn họ về tận nhà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

