Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Ây da! Không được rồi, anh đi hết nổi rồi. Phương Nhi, chúng ta tìm chỗ nào ăn chút gì đi!"
Triệu Duy An vác hai bao tải to tướng, thở hồng hộc dựa lưng vào một gốc cây cổ thụ. Giữa ngày đông tháng giá mà mồ hôi hắn túa ra ướt đẫm cả lớp áo trong.
Triệu Phương Nhi một tay cầm ná, một tay thọc vào túi quần sờ sờ mấy viên đá cuội, đôi mắt tinh anh thỉnh thoảng quét qua những bụi cỏ tranh xung quanh. Thấy anh hai mệt đến mức sắp thè lưỡi ra thở, cô gật đầu, chỉ tay về phía một bãi đất trống cách đó không xa.
"Được rồi, anh hai đưa đồ cho em. Ha ha, mệt muốn chết rồi phải không?"
Triệu Duy An cũng chẳng khách sáo, hắn thực sự đi không nổi nữa rồi. Vác hơn hai trăm cân hàng hóa luồn lách trong rừng, nếu không phải dạo này được ăn uống đầy đủ thì hắn đã gục ngã từ lâu!
Nhìn em gái mỗi tay xách một bao nhẹ tênh như không, hắn không khỏi ghen tị. Sao mẹ không sinh hắn ra cũng có cái sức mạnh thần thánh này nhỉ?! Haizz, đúng là bất công từ trong trứng nước mà!
Hai mươi con gà rừng, ba mươi con thỏ, con nào con nấy béo múp míp. Số lượng dã thú nhiều thế này mà chỉ mới săn ở bìa rừng thôi đấy. Vùng núi sâu bên trong họ vẫn chưa dám vào, dù sao cũng là rừng già mấy trăm năm, ai biết bên trong ẩn chứa nguy hiểm gì. Triệu Phương Nhi chỉ là sức mạnh lớn, chứ không phải kẻ to gan lớn mật nhưng thiếu đầu óc.
"Anh hai, chỗ này có nước nè!"
Triệu Duy An bước tới nhìn, quả nhiên là một vũng nước nhỏ tích tụ từ khe suối trên đỉnh núi chảy xuống, nước trong vắt nhìn thấy cả đáy.
Họ mang theo lương khô là mấy cái bánh ngô chuẩn bị từ tối qua, giờ đã cứng ngắc như đá.
Triệu Phương Nhi nhìn hai bao tải đầy ắp chiến lợi phẩm, lại nhìn quanh quất một lượt, đôi mắt chợt sáng lên, cười tít mắt: "Anh hai, hôm nay em sẽ đãi anh món Gà Hoàng Kim!"
Triệu Duy An đối với tay nghề nấu nướng của em gái thì tin tưởng tuyệt đối. Cái tên món ăn nghe thôi đã thấy sang chảnh rồi, hắn gật đầu lia lịa: "Được! Vậy để anh đi làm lông gà trước."
Mấy việc bẩn thỉu này hắn đâu nỡ để em gái làm.
Triệu Phương Nhi cười ngọt ngào: "Vâng ạ ~ Để em đi chuẩn bị mấy thứ khác."
Cô nhanh nhẹn nhóm một đống lửa lớn, rồi ra bờ suối lấy một đống bùn ướt, nhào nặn cho thật dẻo và mịn. Sau đó, cô hái vài chiếc lá to bản, trông như lá dong gói bánh. Bên kia, Triệu Duy An cũng đã xử lý xong con gà rừng, nội tạng các thứ đều được chôn kỹ xuống hố đất để tránh mùi máu tanh dẫn dụ thú dữ.
Tiếp theo là màn trình diễn khiến Triệu Duy An trố mắt ngạc nhiên.
Chỉ thấy Triệu Phương Nhi nhét một nắm thảo dược vào bụng con gà rừng trắng nõn, xát lên một lớp muối tinh (cái này cô lén lấy từ trong không gian ra), rồi dùng lá cây bọc kín lại. Cuối cùng, cô trát một lớp bùn dày bên ngoài, biến con gà thành một quả cầu đất sét to đùng. Cô đào một cái hố nhỏ ngay dưới đống lửa, thả quả cầu đất vào, rồi tiếp tục chất củi đốt bên trên.
"Xong rồi! Đại công cáo thành, đợi hai mươi phút nữa là được ăn!"
Triệu Phương Nhi có chút tiếc nuối, nếu có lá sen bọc thì chắc chắn sẽ thơm ngon hơn nhiều! Nhưng may mắn là trên núi lại có cây hương thảo (mê điệt hương), nhét vào bụng gà cũng khử được mùi tanh và tăng thêm hương vị.
Cô lại xiên bốn cái bánh ngô lên que, hơ nóng trên ngọn lửa.
Hai mươi phút dày vò cái dạ dày rốt cuộc cũng trôi qua. Triệu Duy An không kìm được nữa, vội vàng bới quả cầu đất cháy đen sì ra khỏi đống tro. Triệu Phương Nhi thì cẩn thận dập tắt đống lửa, đảm bảo không còn chút khói nào bốc lên mới dừng tay.
"Phương Nhi, cái cục này... đập ra là ăn được hả?"
Triệu Duy An ngắm nghía quả cầu đất đen thui, không biết nên xuống tay thế nào.
Triệu Phương Nhi gật đầu, cầm một thanh củi khô gõ nhẹ.
"Rắc!"
Lớp đất nung nứt ra, một mùi thơm nồng nàn, quyến rũ lập tức tỏa ra ngào ngạt, xộc thẳng vào mũi.
"Thơm quá đi mất!"
Triệu Duy An nuốt nước miếng ừng ực, định đưa tay ra bốc thì bị Triệu Phương Nhi đánh cái "bốp" vào tay.
"Đi rửa tay trước đã!"
Triệu Duy An tung tăng chạy đi rửa tay. Lúc hắn quay lại, Triệu Phương Nhi đã bóc sạch lớp lá cháy bên ngoài, để lộ ra con gà nướng vàng ươm, mỡ chảy xèo xèo.
"Phương Nhi, anh thèm chết mất thôi! Màu sắc này đúng là như hoàng kim thật, hèn gì em gọi là Gà Hoàng Kim. Ăn được chưa??"
Nước miếng của Triệu Duy An sắp chảy thành sông rồi. Hắn thật không ngờ, món ăn làm theo cách đơn giản, thậm chí có phần kỳ quặc thế này mà lại thơm đến vậy!
"Ăn đi anh."
Vừa nghe được lệnh, Triệu Duy An hú lên một tiếng quái dị, vội vàng xé toạc hai cái đùi gà béo ngậy, đặt lên lá cây trước mặt Phương Nhi: "Em gái, ăn mau!"
Sau đó, hắn xé một mảng ức gà to tống vào miệng. Thịt gà rừng chắc nịch, thớ thịt mịn màng, ngọt lịm, thấm đẫm gia vị mặn mặn vừa phải, lại còn phảng phất một mùi hương thảo mộc đặc biệt mà hắn chưa từng nếm qua bao giờ. Tóm lại là ngon nuốt lưỡi!
Triệu Phương Nhi cầm cái đùi gà cắn một miếng, nhìn anh hai ăn ngấu nghiến mà cười tít mắt, trong lòng dâng lên cảm giác thỏa mãn khó tả. Không biết là do đùi gà ngon hay do niềm vui khi thấy người thân hạnh phúc?
Trừ hai cái đùi và một cái cánh gà dành cho cô, hơn ba cân thịt gà rừng còn lại đều chui tọt vào bụng Triệu Duy An, kèm theo hai cái bánh ngô to.
"Ợ! Quả nhiên đi theo em gái là sướng nhất!"
Dọc đường xuống núi, họ lại thu hoạch thêm không ít, nhét đầy một bao tải nữa. Nhiều đồ thế này Triệu Duy An vác không nổi, Triệu Phương Nhi dứt khoát cất ná đi, một mình cân hai bao tải to, để Triệu Duy An chỉ vác cái bao nhẹ nhất khoảng hơn trăm cân.
Khi họ xuống đến chân núi thì trời đã tối om. Đoạn đường cuối cùng đi lại khó khăn, Triệu Duy An trượt chân một cái, suýt nữa thì lăn xuống mương nước. May mà Triệu Phương Nhi nhanh tay lôi lại được. Nhưng cú giật mạnh làm miệng bao tải bị lỏng, hai con thỏ nhân cơ hội tót ra ngoài chạy mất biến.
Sợ bị người ta phát hiện nên gà rừng đều bị bẻ cổ chết, còn thỏ thì chỉ bị đánh ngất. Triệu Phương Nhi chẳng tiếc rẻ gì hai con thỏ, quan trọng là người không sao. Nếu cô không giữ chặt Triệu Duy An thì cú ngã vừa rồi chắc chắn gãy xương chứ chẳng chơi!
Về đến nhà, cả hai anh em đều đã mệt rã rời. Ngay cả Triệu Phương Nhi sức trâu cũng suýt thì nằm bẹp ra đất.
"Hai đứa cuối cùng cũng về rồi, ba mẹ đang định đi đón đây!"
Vương Tú Mai và Triệu Đại Sơn vội vàng chạy ra đỡ lấy đồ đạc, nhìn hai đứa con lấm lem mà xót xa.
Triệu Phương Nhi vào nhà uống liền hai bát nước lớn, thở phào nhẹ nhõm, nụ cười lém lỉnh lại nở trên môi: "Tụi con không sao, xuống núi lâu rồi nhưng trốn ở chân núi đợi tối hẳn mới về đấy. Hì hì, ba mẹ mau xem chiến lợi phẩm của con với anh hai đi!"
Cũng may là hai anh em mặc quần áo dày. Vừa nãy lúc kéo Triệu Duy An, cánh tay Triệu Phương Nhi bị một tảng đá sắc nhọn quẹt trúng một cú khá mạnh. Cách lớp áo bông dày cộp còn thấy đau điếng, nhưng may là không rách da chảy máu. Nếu không để Triệu Đại Sơn và Vương Tú Mai biết được, chắc chắn họ sẽ cấm tiệt cái vụ đi săn này.
Triệu Đại Sơn đi vòng quanh hai con, kiểm tra kỹ lưỡng. Thấy ngoài việc quần áo hơi sờn rách và tinh thần mệt mỏi ra thì chân tay vẫn lành lặn, ông mới gật đầu ra hiệu cho Vương Tú Mai yên tâm.
Lúc này, ánh mắt cả nhà mới đổ dồn vào ba cái bao tải gai to đùng giữa nhà chính.
Vương Tú Mai kinh ngạc thốt lên một tiếng, còn Triệu Đại Sơn thì suýt nữa bị khói thuốc lào sặc lên mũi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















