Trong đầu Tạ Thu Chi đã hiện lên cảnh tượng: hành trình chạy nạn dài hai nghìn dặm, cả nhà sẽ đi theo đoàn dân chạy nạn, ngày đêm không nghỉ. Tuy Kinh Kỳ đạo nằm dưới chân thiên tử, phồn hoa hơn hẳn những nơi khác, nhưng nàng không hề tin rằng bọn họ có thể thuận lợi tới nơi.
Lúc này, đám đông đã náo loạn.
Một lão hán bị mẻ răng cửa giậm chân chửi lớn:
“Khỉ gió! Nghe nói năm ngoái người làng Vương bị dời đến Hồ Quảng, đi được nửa đường thì chết mất một nửa rồi!”
Ông kéo đứa cháu trai gầy trơ xương của mình lại.
“Các người hỏi xem mấy đứa nhỏ này chịu nổi kiểu giày vò đó sao?”
Một ông lão khác chống gậy cười lạnh:
—“Nói là đến vùng Kinh Kỳ, ta e là bị đưa đi đào lăng Hoàng đế làm lao dịch thì có!”
Một thanh niên cũng không muốn cả nhà phải di dời.
“Làng Triệu ở huyện thành năm ngoái cũng mất mùa. Hai mươi hộ kéo nhau sang Lũng Đông kiếm sống, tháng Chạp năm ngoái đi, đầu xuân năm nay chỉ có ba người trở về! Chỉ có ba! Mà còn là khiêng quan tài về! Ván quan tài mỏng đến mức nhìn xuyên được, người bên trong co quắp như mèo con!”
“Quan tài?”
Ông lão chống gậy khịt mũi, đầu gậy nện xuống đất cồm cộp.
“Có quan tài còn là may! Cháu bên ngoại nhà ta đầu xuân năm nay cũng đi Kinh Kỳ đạo. Đến bến sông Hoàng Hà thì gặp cướp, xác cũng chẳng nhặt đủ, chỉ còn lại một chiếc giày, bên trong còn dính nửa đốt ngón chân!”
Lý chính Tạ Trung vừa gõ cán tẩu thuốc xuống tấm bố cáo vừa đi qua đi lại.
“Kinh Kỳ đạo tuy xa, nhưng là con đường tốt nhất. Đến đó rồi, chúng ta sẽ là nông hộ dưới chân thiên tử!”
Vợ ông là Vương thị khàn giọng chen vào:
“Lò rèn nhà ta ba năm rồi chưa có nổi một khối sắt. Mẹ chồng ta lén ra bãi sông đào đất Quan Âm ăn, đào đến mức móng tay đều bật cả lên… Ăn nhiều đất thì không đi ngoài được, bụng trướng như cái trống. Nhà ta quyết theo Lý chính thúc, ở lại đây thật sự không sống nổi nữa.”
Hai vị tộc lão là Tạ Lục gia và Tạ Cửu gia cũng đồng ý di dời.
Lý chính lại nhìn khắp mọi người rồi cao giọng nói:
“Phủ nha đã chỉ cho chúng ta một con đường sống. Làm theo sự sắp xếp của quan phủ đến Kinh Kỳ đạo thì sau này vẫn là hộ tịch nông dân lương thiện. Nếu không nghe lời quan phủ, rất có thể sẽ trở thành dân lưu tán. Chuyện này các nhà hãy về bàn bạc. Ba ngày sau, đúng giờ Mão, tập trung dưới cây đa lớn để xuất phát. Mỗi nhà tự chuẩn bị đồ đạc. Ai quyết định đi Kinh Kỳ đạo thì mang toàn bộ giống lúa giống còn lại đi rang chín rồi mang theo. Nam đinh từ mười tuổi trở lên phải thay phiên gác đêm. Nếu có ai không nỡ rời quê thì vẽ sơ đồ vị trí mộ tổ tiên mang theo. Còn nếu vẫn có người không muốn đi thì cũng được, từ nay mỗi người một ngả…”
Lý Nguyệt Lan kéo tay áo Tạ Quảng Phúc, khẽ hỏi:
“Nhà mình cũng phải đi sao?”
Tạ Quảng Phúc nhíu mày.
“Quan phủ nói rồi, không đi thì sau này mặc kệ. Bây giờ dân lưu tán khắp nơi, cướp bóc giết người đầy rẫy. Ở lại còn nguy hiểm hơn.”
Cả nhà lặng lẽ xếp xuống cuối hàng nhận lương.
Toàn bộ dân làng đều đang xếp hàng nên hàng người nhích rất chậm.
Môi Tạ Thu Chi lại nứt nẻ rỉ máu.
Khí hậu khô hạn này chẳng khác nào sống trong một cái lò lửa.
Cuối cùng cũng đến lượt nhà họ Tạ.
Tạ Phong vừa nhận phần lương cứu tế thì sau lưng vang lên một giọng nói quen thuộc.
“Tránh ra! Tránh ra! Cái lũ sao chổi còn xếp hàng cái gì!”
Tạ Thu Chi quay đầu.
Đập vào mắt nàng là khuôn mặt bè bè dữ tợn của đại bá Tạ Quảng Kim.
Ông ta chẳng nói chẳng rằng, đưa tay định cướp chiếc bánh cám trong tay bọn họ.
Tạ Phong nhanh nhẹn xoay người, dễ dàng tránh khỏi.
Không cướp được, Tạ Quảng Kim cố tình nói thật to:
“Mọi người nhìn xem! Cái nhà lười biếng này lại ra đây làm trò cười nữa!”
Đại bá nương Vương Thúy Thúy nhân cơ hội chen lên, the thé nói:
“Ta đã bảo rồi, cái mặt của Lý Nguyệt Lan là tướng phạm Thái Tuế! Từ ngày nó bước vào nhà, nước giếng cũng tụt xuống ba thước!”
Tạ Quảng Kim càng cố ý nói lớn hơn.
“Đúng là đồ chẳng nên thân! Căn nhà cũ chia cho các ngươi cũng phí. Sớm muộn gì cũng bị một mồi lửa thiêu sạch, đỡ lây xui xẻo sang người khác!”
Tạ Phong chắn Tạ Thu Chi ra sau lưng, cười lạnh.
Giọng không lớn nhưng từng câu đều sắc bén.
“Tạ Quảng Kim, thứ ngươi phun ra gọi là tiếng người à? Lương cứu tế là triều đình phát theo đầu người, không phải thưởng theo cái miệng của ngươi. Có bản lĩnh thì đi nói với quan sai đi.”
Lý Nguyệt Lan cất bánh cám vừa nhận xong rồi ngẩng đầu nhìn sang, giọng lạnh nhạt.
— Đại tẩu… à không, Vương Thúy Thúy. Ngươi nói mặt ta phạm Thái Tuế, khiến nước giếng tụt ba thước. Thế sao nó không làm ngươi nổi lên luôn? Là vì lương tâm ngươi quá nặng, hay xương cốt ngươi quá nặng?”
Trong hàng người lập tức vang lên mấy tiếng cười phì.
Mặt Tạ Quảng Kim cứng đờ.
Vừa định mở miệng thì Tạ Phong lập tức bồi thêm:
“Đừng lúc nào cũng lấy chuyện nhà cũ ra nói. Giấy phân gia trắng giấy đen mực còn đó. Muốn đốt à? Được thôi. Cứ lên huyện nha lĩnh tội hủy hoại nhà dân trước đi. Hai mươi roi, một roi cũng không thiếu.”
Vương Thúy Thúy giậm chân.
“Đồ nhãi ranh! Mày dám nguyền ai!”
Lý Nguyệt Lan thản nhiên đáp:
“Nguyền? Chúng ta đâu dám. Ông trời hạn hán đến mức này mà vẫn chưa hong khô được cái miệng của vài kẻ. Xem ra da mặt còn chịu hạn hơn cả đất.”
Tạ Phong chắp tay về phía mọi người, giọng trong trẻo.
“Bà con cô bác nghe cho rõ. Nhà ta với nhà hắn đã không còn quan hệ gì nữa. Hôm nay hắn còn dám cướp bánh cứu tế của nhà ta thì chính là chống lại triều đình. Lương là triều đình phát, không thể để bọn cướp vặt ngang nhiên cướp được! Nếu hắn còn gây sự, chúng ta cùng trói lại đưa quan!”
Trong đám đông lập tức có người hưởng ứng.
“Đúng vậy! Dám cướp lương cứu tế của triều đình thì phải trói lại đưa quan!”
“Thật mất mặt!”
Vợ chồng Tạ Quảng Kim chưa từng bị người khác mắng trả như vậy.
Nhất thời chẳng biết đáp lại thế nào.
Lý Nguyệt Lan dắt Tạ Thu Chi, giả vờ lẩm bẩm:
“Thu Chi, nhớ kỹ nhé. Chó cắn người một cái, người không thể cắn lại chó. Nhưng có thể cầm gậy đánh, đánh cho lần sau thấy mình là cụp đuôi.”
Một nhà năm người hiên ngang rời đi.
Chỉ để lại vợ chồng Tạ Quảng Kim đứng giữa những tiếng cười chế giễu, mặt lúc xanh lúc tím.
Chuyện chạy nạn đã cận kề.
Trước mặt quan sai, đấu khẩu thì còn được, nhưng động tay là phạm điều kiêng kỵ.
Thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện.
Dọc đường chạy nạn sau này còn nhiều cơ hội xử lý bọn họ.
Về đến căn nhà cũ.
Tạ Thu Chi càng nghĩ càng thấy không đúng.
“Theo lý mà nói, nhà mình làm trâu làm ngựa cho ông bà và hai nhà đại bá, nhị bá. Việc nặng việc bẩn đều do nhà mình làm, ăn thì ít. Vậy tại sao bọn họ cứ nhất quyết ép chúng ta phân gia?”
“Có điều bất thường thì ắt có điều mờ ám.”
Tạ Phong đột nhiên lên tiếng, ánh mắt sắc lạnh.
“Họ bỏ không cần lao động miễn phí, nhất quyết ép nhà mình phân gia. Chắc chắn có âm mưu.”
Lời còn chưa dứt.
Bên ngoài tường viện đột nhiên vang lên tiếng giẫm nát lá khô răng rắc đầy cố ý.
Vợ chồng Tạ Quảng Kim vậy mà còn đuổi tới tận cửa để sỉ nhục bọn họ.
Xem ra lúc nãy cảm thấy mình chưa phát huy đủ nên giờ tới nói tiếp.
Giọng cay nghiệt của Tạ Quảng Kim vang lên từ ngoài sân.
“Chà, trốn trong này ăn vụng à? Đồ sao chổi, vừa nãy dám làm nhục ta trước bao nhiêu người. Hôm nay ta nguyền các ngươi chết không yên!”
Ông ta đá văng chiếc xe cút kít trong sân.
Bụi đất tung mù.
Khuôn mặt bè bè bóng nhẫy như cục bột lên men quá mức càng trở nên đáng ghét.
“Tạ lão Tam, ta chỉ tới nhắc ngươi thôi. Thầy bói đã phán ngươi là người khắc thân! Giờ cả làng sắp chạy nạn, ai dám đi cùng các ngươi? Ta cảnh cáo, đừng có ỷ trước kia từng là người một nhà mà bám lấy nhà họ Tạ chúng ta, kẻo lây xui xẻo!”
Đại bá nương lập tức tiếp lời.
“Đúng vậy! Đại cữu ở kinh thành gửi thư về, bảo chỉ đón dòng chính nhà họ Tạ đến lánh nạn. Nhưng người ta còn nhắn rõ: “Trừ tam phòng ra, ai cũng có thể nhận.” Tam phòng là ai? Chẳng phải chính là cái ổ sao chổi các ngươi sao!”
Bờ vai vốn luôn trầm mặc của Tạ Quảng Phúc bỗng căng cứng như dây cung.
Tạ Quảng Kim càng thêm đắc ý.
Ông ta ghé sát tai Tạ Quảng Phúc, cố tình hạ thấp giọng nhưng từng chữ đều như dao đâm.
“Tam đệ, đừng trách đại ca. Muốn trách thì trách số ngươi hèn. Đại cữu đích thân nói, Tạ Quảng Phúc ngươi là “đinh chìm thuyền”. Mang ngươi theo thì cả thuyền cũng chìm. Trùng hợp là đại cữu đang làm chức quản mã ở Binh bộ thuộc Thuận Thiên phủ, đang thiếu mấy đứa lanh lợi chạy việc. Kim Bảo nhà ta biết vài chữ, vừa khéo được chọn. Còn các ngươi…”
Ông ta liếc xéo Tạ Văn đang đứng cạnh Lý Nguyệt Lan, cười khẩy.
“Thằng nhóc đó đến Thiên Tự Văn còn chưa thuộc hết, lấy gì so với Kim Bảo nhà ta?”
Khớp ngón tay Tạ Phong siết đến trắng bệch.
Con dao quân dụng Thụy Sĩ trong tay áo lặng lẽ trượt ra, ánh lên một tia lạnh lẽo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
