Tạ Quảng Phúc vừa mới vào thôn đã bị một đám người vây kín. Khó khăn lắm mới kéo được xe đến dưới gốc đa đầu làng, vậy mà lại bị chặn ngay bên cạnh càng xe, chẳng khác nào chọc vào tổ ong. Tiếng người mồm năm miệng mười, hết đợt này đến đợt khác vang lên:
“Quảng Phúc à, cái xe đẩy này mới tinh sáng choang, mua ở đâu vậy?”
“Mua cái xe này cũng phải hơn chục lượng bạc chứ? Nhà ngươi lấy đâu ra nhiều bạc như vậy? Chẳng lẽ đào được vàng?”
“Trong xe chất đầy, lại còn che kín mít, chở bảo bối gì thế?”
“Có phải sắp chạy nạn không? Trong xe là đồ đạc hay lương thực vậy?”
Tạ Phong không kiên nhẫn, đem câu chuyện đã chuẩn bị sẵn về “nhai đá gặp hạn tinh” kể lại một lượt:
“Hôm qua, lý chính thúc nói sắp phải chạy nạn, trong nhà lại hết lương thực, nên ta lên vùng núi xa hơn phía sau núi thử vận may. Trời hạn hán đến mức núi đá nứt toác, làm lộ ra mấy khe đá cũ. Ta leo lên xem thử, ai ngờ đào được mấy thứ rễ cỏ kỳ lạ. Cha ta nói đó là ‘hạn tinh’, càng hạn hán càng phát triển. Sáng nay cả nhà mang vào thành thử bán xem sao, không ngờ chưởng quầy hiệu thuốc thật sự thu mua, tổng cộng đổi được mấy lượng bạc vụn, miễn cưỡng mua chút đồ dùng cho đường chạy nạn.”
Nói xong, Tạ Phong tiếp tục đẩy xe đi về phía căn nhà cũ, Tạ Thu Chi cũng giúp một tay.
Đám người nào chịu để yên, liên tiếp truy hỏi như pháo nổ:
“‘Hạn tinh’ là cái gì? Trông ra sao? Cho bọn ta xem với!”
“Ở ngọn núi nào vậy? Có xa làng mình không?”
“Mấy cái rễ cỏ mà đổi được cả chiếc xe đẩy? Chẳng lẽ chưởng quầy hiệu thuốc là họ hàng nhà ngươi?”
“Nếu rễ cỏ đáng giá như vậy, sao không đào nhiều thêm?”
Đám người càng xôn xao hơn.
“Đến cả gạo lứt cũng mua được rồi, xem ra nhà lão Tam Tạ phát tài thật.”
“Tam phòng nhà họ Tạ nghèo rớt mồng tơi, tự dưng mua xe mua lương, ai mà tin? Chẳng lẽ ăn trộm được bạc?”
“Hay là ban đêm đi vận chuyển muối lậu thuê cho vị lão gia nào đó, được thưởng lớn?”
“Cái xe này có phải của đại phòng họ Tạ không? Các ngươi trộm về sửa sang lại chứ gì?”
Tạ Quảng Phúc bị hỏi đến mồ hôi đầy đầu, chỉ đành chỉ tay lên trời thề:
“Khe đá đó đã sập rồi, có đào nữa cũng chẳng còn gì!”
Đám người lúc này mới nửa tin nửa ngờ, nhưng vẫn cứ vây quanh chiếc xe đẩy ngắm nghía, như thể muốn nhìn xuyên từng nan bánh xe.
Đã giải thích xong, mặc cho họ tiếp tục truy hỏi thế nào, ba người nhà họ Tạ cũng không trả lời thêm.
Lúc này, Lý Nguyệt Lan và Tạ Văn cũng chạy tới. Hai người chen qua đám đông, che chở chiếc xe đẩy đi về phía tây thôn.
Đám người dần tản đi.
Lý Nguyệt Lan vừa thở hổn hển vừa hỏi:
“Chúng ta làm thế này có phải quá phô trương không? Sao không cất hết vào không gian rồi mang về?”
Tạ Thu Chi hạ thấp giọng, chỉ đủ để người trong nhà nghe thấy:
“Phô trương là cố ý để họ nhìn thấy. Gặp năm mất mùa phải chạy nạn, thứ đáng giá nhất trên đường chính là ‘thế’. Nếu lặng lẽ nhét hết đồ vào không gian, người trong thôn chỉ càng nghi chúng ta giấu được khoản tiền lớn hơn, ban đêm sẽ mò đến cướp, lúc đó ngay cả xe đẩy lẫn người cũng chẳng giữ nổi. Bây giờ để họ tận mắt thấy ‘rễ cỏ đổi bạc’, nghi ngờ của họ sẽ dồn hết vào mấy cây hoàng tinh đào từ khe đá, ngược lại sẽ chẳng ai để ý trong xe thật sự chở gì. Chúng ta để chiếc xe trống ngoài sáng, còn lương thực và bạc thật đều cất trong không gian. Cái này gọi là ‘bấc đèn đặt trên bàn, dầu đèn giấu dưới đáy hũ’. Chịu phô trương một lần, đổi lấy những ngày sau có xe đẩy để ngủ, rất đáng.”
“Trừ khi bọn họ trộm luôn chiếc xe đẩy của nhà mình, bằng không đồ trên xe chỉ là màn che mắt. Dưới tấm vải dầu, chúng ta nói là gì thì chính là thứ đó. Sau này trên đường chạy nạn, lấy đồ trong không gian ra ăn lại càng tiện.” Tạ Phong cũng giải thích.
Hôm nay tâm trạng Tạ Quảng Phúc rất tốt, ông vui vẻ vuốt ve chiếc xe đẩy còn mới đến bảy phần:
“Có chiếc xe này rồi, sau này trên đường chạy nạn, chúng ta có thể ngủ trên xe, không phải nằm đất nữa.”
Ở thời đại này, Tạ Quảng Phúc cũng được xem là người chồng thương vợ yêu con mẫu mực. Chỉ cần có thể để vợ con sống tốt hơn, ông sẵn sàng bỏ ra nhiều hơn.
Lý Nguyệt Lan gật đầu:
“Vậy thì ta hiểu rồi. Đến lúc lên đường, nhà mình có xe đẩy, cứ đi theo sau nhà lý chính thúc.”
Nói rồi, bà kể nguyên văn lời của lý chính cho Tạ Quảng Phúc nghe.
Tạ Quảng Phúc ngồi trên giường đất, xoa bắp chân đau mỏi, im lặng một lúc rồi bỗng cười:
“Lý chính thúc là người tốt. Con trai ông ấy là Tạ Đại Hổ tính tình ngay thẳng, đáng để kết giao. Nhà mình đi theo sau họ sẽ không thiệt.”
Trời còn chưa tối, Tạ Văn và Tạ Thu Chi đã ra sân nghiên cứu chiếc xe đẩy.
Đồ trên xe đã được lặng lẽ cất vào không gian. Hai đứa ham chơi, nhất quyết trải hai chiếc chăn cũ vừa mua ở tiệm vải lên xe, muốn thử trước xem chiếc “giường xe đẩy” dùng khi chạy nạn có thoải mái hay không.
Hai người nằm trên xe cười đùa.
Đột nhiên, Tạ Thu Chi nhìn thấy từ xa bụi vàng cuồn cuộn bốc lên. Đại bá và Nhị bá dẫn cả nhà hùng hổ kéo tới, đi đầu chính là Tạ lão thái và Tạ lão hán.
Trong lòng nàng thầm kêu không ổn, vội rướn cổ gọi lớn:
“Đại ca! Có người đến gây chuyện!”
Vừa gọi xong, Tạ Văn và Tạ Thu Chi nhanh tay cuộn hai chiếc chăn cũ lại, phủ tấm vải dầu lên.
Nghe tiếng gọi, Tạ Phong bật “cạch” con dao đa năng Thụy Sĩ, đi vòng từ phía sau nhà ra sân.
Tạ Quảng Phúc cầm lấy chiếc búa trong thùng đồ nghề, Lý Nguyệt Lan cũng vội vàng chạy theo ra sân.
Đoàn người nhà Tạ lão thái hùng hổ kéo tới.
Đến gần liền thấy Tạ Phong đứng chắn trước xe đẩy, con dao găm trong tay ánh lên tia lạnh. Tạ Quảng Phúc nắm chặt chiếc búa sắt, đứng sừng sững như thần giữ cửa.
Chiếc xe đẩy phủ vải dầu phồng lên, dường như đang cười nhạo bọn họ.
Họ vừa nghe được tin, mới hôm trước vừa phân gia, hôm nay lão Tam nhà họ Tạ đã đẩy cả xe đầy “đồ chạy nạn” về làng.
Tiền ở đâu ra?
Rõ ràng là âm thầm tích cóp bao năm!
Lúc nghe người ta nói như vậy, Tạ lão thái lập tức giậm chân, Tạ lão hán nổi gân xanh đầy trán. Hai anh em Tạ Quảng Kim và Tạ Quảng Quý mỗi người cầm một cây chổi tre và một chiếc đòn gánh, hò hét đòi cướp luôn cả xe lẫn đồ mang về.
Ngay cả những người khác của nhà họ Tạ cũng nối đuôi phía sau, tổng cộng mười một người rầm rộ kéo tới căn nhà cũ của tam phòng.
Nhưng khi thật sự đến gần, họ lại thấy năm người nhà lão Tam đứng thành một hàng, vẻ mặt lạnh lùng, ai nấy đều cầm sẵn vũ khí, rõ ràng đã chuẩn bị từ trước.
Khí thế liều mạng ấy khiến Tạ Quảng Kim, người xông lên đầu tiên, cũng bất giác khựng bước, thân hình béo mập lảo đảo một cái, khí thế lập tức giảm mất hơn nửa.
Vương Thúy Thúy vốn chẳng sợ trời chẳng sợ đất, lại ỷ nhà mẹ đẻ có chút thế lực nên ngày thường cực kỳ hung hăng.
Lúc này bà ta chống nạnh bước lên từ phía sau, giọng the thé vang cả sân:
“Lý Nguyệt Lan! Lúc phân gia thì khóc lóc than nghèo, sau lưng lại âm thầm tích cóp tiền dưỡng già? Hôm nay không giao ra đây, ta lật tung cả bếp nhà ngươi!”
Tạ Kim Bảo chen lên phía trước, định đưa tay kéo tấm vải dầu:
“Gia! Bọn họ chắc chắn ăn trộm bạc nhà mình!”
Tạ Phong vung ngang con dao đa năng Thụy Sĩ.
“Vút!”
Sống dao sượt ngang ngay trước chóp mũi Tạ Kim Bảo.
Tạ Quảng Kim vội kéo cháu trai lại, kết quả cánh tay bị mũi dao rạch một đường, máu lập tức chảy ra.
“A!”
Tạ Quảng Kim ôm cánh tay gào thét, chẳng khác nào con heo bị chặt mất móng.
Tạ lão thái lập tức ngồi phịch xuống đất, vừa đập đùi vừa gào khóc:
“Giết người rồi! Đứa con bất hiếu muốn giết cả đại ca nó! Ông trời ơi, ông mở mắt mà xem!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)