Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lúc này Giang Uyển Ngư rất muốn chửi thề, phun một
tràng vào mặt anh ta! Người này làm sao có thể vô liêm
sỉ tới mức này kia chứ, trong nhiều năm, tới bây giờ cô
mới nhìn rõ bộ mặt thật của Phó Minh Thần. Nhưng bà
ngoại lại một mực tin tưởng anh ta không chút nghi ngờ,
trông như thể đã bị anh ta tẩy não vậy.
Bà ngoại bước tới kéo cô lại nói, "Có chuyện gì thì hai
đứa từ từ giải quyết, không cần thiết phải đi tới bước
đường này."
Giang Uyển Ngư: "Cháu đã quyết định rồi, hôn sự này
nhất định phải ly."
"Cháu muốn làm bà tức c.h.ế.t hay sao!"
Bà ngoại tức giận, bỗng nhiên không thở được, khó chịu
ôm lấy ngực.
"Bà ngoại!"
Gương mặt Giang Uyển Ngư lộ rõ vẻ lo lắng, bước tới
trước đỡ bà. Sắc mặt bà cụ tái nhợt vì bị kích động quá
mức.
Lúc này Phó Minh Thần nhìn về phía Giang Uyển Ngư
như thể rất có lý. "Trước tiên hãy đưa bà ngoại về viện
điều dưỡng đã, bà không chịu nổi sự giày vò như thế."
Giang Uyển Ngư lạnh lùng trừng mắt nhìn anh ta, nếu
như ánh mắt có thể g.i.ế.c người, thì bây giờ Phó Minh
Thần đã sớm c.h.ế.t cả ngàn lần rồi.
Quay trở về viện điều dưỡng, bà ngoại với tinh thần
không tỉnh táo vẫn tiếp tục nghĩ tới chuyện của cô, nắm
c.h.ặ.t t.a.y cô mà nói rất nhiều lời.
"Tiểu Ngư, cuộc hôn nhân của mẹ cháu đã thất bại, kết
cục của bà ấy rất bi thảm, bà không muốn cháu đi vào
vết xe đổ của bà ấy."
"Nếu Minh Thần có chỗ nào không tốt, thì con hãy nói
với nó, nó chắc chắn sẽ thay đổi."
Giang Uyển Ngư nhìn vào gương mặt hiền hậu của bà cụ
trước mặt, không thể nhịn được mà nói ra sự thật, "Anh
ta ngoại tình rồi, giống y như bố cháu."
Giang Uyển Ngư nhẹ nhàng vuốt tóc bạc của bà, nói với
giọng dịu dàng, "Bà ngoại, cháu biết bà vì muốn tốt cho
cháu, nhưng duyên phận giữa cháu và Phó Minh Thần
thực sự đã tận rồi."
Nhưng bà ngoại từ đầu tới cuối vẫn không tin Phó Minh
Thần lại là người như vậy, "Cháu ngoan, cháu chắc chắn
là cháu đã hiểu lầm rồi."
Giang Uyển Ngư cảm thấy mệt mỏi, chẳng buồn giải
thích thêm nữa, thở dài một hơi thật sâu, "Bà ngoại, hãy
nghỉ ngơi đi."
Đợi sau khi bà ngoại ngủ say, Giang Uyển Ngư mới rời
khỏi viện điều dưỡng.
Phó Minh Thần đứng bên cạnh xe đợi cô, nhìn thấy cô
đi ra, lập tức đứng thẳng người, "Bà ngoại không sao
chứ?"
"Bốp..."
Một bên mặt anh ta là một cái tát như trời giáng. Một
bên mặt anh ta hơi nghiêng về một phía, nổi lên cảm
giác đau rát. Gương mặt Giang Uyển Ngư vô cùng giận
dữ, căm hận không thể xé xác anh ta ngay bây giờ,
"Đừng tưởng rằng đưa bà ngoại làm bia đỡ đạn thì tôi
sẽ không dám ly hôn với anh, hãy giữ chút thể diện đi
Phó Minh Thần, anh khiến tôi cảm thấy anh càng lúc
càng ghê tởm!"
Phó Minh Thần dùng đầu lưỡi l.i.ế.m khóe môi, cảm
nhận được vị tanh của máu. Anh ta đưa tay lên lau vết
m.á.u nơi khóe miệng, nói với cô bằng giọng cưng chiều,
"Tiểu Ngư, sao trước đây anh lại không biết em bạo lực
như thế vậy, chưa nói được hai câu thì đã đánh người,
lần sau không được như thế nữa đâu đấy."
Lúc trước khi cô đập vỡ đồ đạc, anh cũng dùng giọng
điệu cưng chiều như thế để nói chuyện với cô. Khi đó cô
cảm thấy anh ta rất dịu dàng, bản thân cô thật may mắn
khi gặp được người đàn ông tốt như thế. Nhưng bây giờ
nhìn vào gương mặt đó, cô chỉ thấy ghê tởm buồn nôn.
"Phó Minh Thần, tôi sẽ không từ bỏ, anh cứ đợi đấy."
Giang Uyển Ngư không ngồi xe của anh ta, mà trực tiếp
bắt xe taxi rời khỏi đây. Tuy Phó Minh Thần đã chịu bị
đánh, nhưng lúc này tâm trạng anh ta lại rất vui vẻ, ít
nhất Tiểu Ngư chưa thể thành công trong việc ly hôn với
anh ta.
Chuông điện thoại trong túi reo lên, là cuộc gọi từ trợ lý.
"Phó tổng, ngài mau quay về đi, tập đoàn Bắc Đầu phái
người tới, nói là muốn kiểm tra nội bộ công ty."
"Cái gì? Chỉ là quan hệ hợp tác dự án, bọn họ dựa vào
đâu mà kiểm tra?"
Phó Minh Thần lập tức trở về công ty với tốc độ nhanh
nhất có thể. Cao Tần đã đến ngồi trong phòng làm việc
của anh ta, nhìn thấy anh ta trở về, Cao Tần tiện tay ném
một xấp tài liệu qua đó.
"Phó tổng, bây giờ Phó gia cũng là một trong những
người phụ trách Vạn Sâm, hôm nay chúng tôi tới để
kiểm tra định kỳ, mong anh hợp tác."
Phó Minh Thần cất cao giọng nói, "Giang Uyển Ngư đã
chuyển nhượng toàn bộ cổ phần cho Phó Lâm Châu ư?"
Cao Tần quát nhẹ một tiếng, "Chỉ dựa vào anh, mà cũng
dám gọi thẳng tên của Phó gia ư?"
Phó Minh Thần vội vàng sửa lại lời nói, "Trợ lý Cao đừng
hiểu lầm, tôi không biết Giang Uyển Ngư đã ký hợp đồng
này từ khi nào, có phải các người đã nhầm lẫn rồi
không?"
"Giấy trắng mực đen viết rõ ràng ở đây rồi, cô Giang từ
bỏ vai trò người nắm giữ cổ phần, chuyển nhượng toàn
bộ cho Phó gia, anh là không biết chữ hay giả ngốc vậy?"
Ánh mắt Phó Minh Thần tối sầm lại, siết chặt chật xấp
tài liệu trong tay. Dù không hài lòng, nhưng anh ta cũng
không dám thể hiện quá rõ ràng trước mặt Cao Tần.
Cao Tần bước tới trước một bước, nhìn về phía anh ta:
"Phó tổng, trước đây anh khao khát muốn có quan hệ
với Bắc Đầu, bây giờ Phó gia đã trực tiếp trở thành một
trong những người phụ trách của Vạn Sâm, anh nên vui
mừng mới phải. À đúng rồi, cô Giang đã nói, hy vọng anh
có thể sớm trả lại công ty Giang thị, nếu anh không hợp
tác, tới lúc đó Phó gia sẽ không ngại mà đích thân xử lý
việc này."
Phó Minh Thần nhếch miệng nở nụ cười nham hiểm,
"Không cần phiền tới chú út, tự tôi xử lý là được."
"Vậy bây giờ chúng tôi có thể kiểm tra công ty rồi chứ?"
Cao Tần dẫn theo người trực tiếp đi vào, yêu cầu tất cả
nhân viên ra ngoài chờ đợi.
Lâm Hinh Nhi đi tới bên cạnh Phó Minh Thần, khẽ hỏi,
"Phó tổng, bây giờ phải làm sao đây, nếu để Phó gia phát
hiện ra nguồn vốn của chúng ta không bình thường..."
Phó Minh Thần lạnh lùng lườm cô một cái. Cô há hốc
miệng ra, không dám nói tiếp.
"Để họ kiểm tra tùy ý, dù có kiểm tra ra được gì, chỉ cần
chúng ta thoái thác, nói rằng đó là vấn đề Phó Lâm Châu
đã để lại, Phó Lâm Châu cũng không làm gì được chúng
ta, nói cho cùng, người nắm quyền của Vạn Sâm là tôi!"
Phó Minh Thần nói xong thì bước vào trong, đích thân
giám sát nhóm người Cao Tần kiểm tra.
======================
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)