Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
còn ít hay sao
Động tác lật xem tài liệu của Phó Lâm Châu bỗng dừng
lại, đôi mắt đen láy hơi khựng lại một chút, "Việc đó thì
có liên quan gì tới tôi?"
Cung Thành cúi thấp người hướng về phía trước, trên
mặt lộ rõ vẻ tò mò, "Tôi đoán là cô ấy đã cãi nhau với
Phó Minh Thần, nên mới ra ngoài ở, xem ra cặp đôi này
gần đây đang có chút mâu thuẫn. Cậu là bậc trưởng bối,
không định đứng ra hòa giải giúp họ hay sao?"
"Tôi thấy gần đây cậu thật sự rảnh rỗi đấy."
Cung Thành cười hai tiếng, "Đùa cậu vài câu thôi, cho dù
sau này cậu cưới Giang Tiểu Nhu, thì Giang Uyển Ngư
cũng là em vợ của cậu, cậu cũng không tiện ra mặt lên
tiếng."
Nhắc tới điều này, khí tức toàn thân Phó Lâm Châu rõ
ràng đã trầm xuống.
Cung Thành cảm nhận được bầu không khí căng thẳng,
xoa xoa cánh tay, "Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cậu
chắc chắn muốn đến với Giang Tiểu Nhu đó đấy chứ?
Tôi luôn cảm thấy hai người không hợp nhau."
Phó Lâm Châu cúi đầu xem tài liệu, lên tiếng nói rằng,
"Không có việc gì thì cậu hãy về đi, tôi còn có việc bận."
Cung Thành uể oải đứng dậy, vỗ vỗ vai anh, "Chậc, còn
không chịu nói cho tôi biết, vậy thôi tôi không hỏi nữa.
Cậu đến với ai thì tôi đều ủng hộ cả, ai bảo tôi với cậu là
anh em tốt kia chứ."
Khi chuẩn bị ra khỏi phòng làm việc, anh ấy đột nhiên
quay lại và nói, "À đúng rồi, tôi đã đầu tư vào một công
ty du lịch cao cấp, một thời gian nữa sẽ tổ chức hoạt
động mừng khai trương của họ, một chuyến du lịch
khoảng nửa tháng, hai chúng ta cùng đi chơi nhé được
không?"
"Cậu muốn đi tán gái, tôi không có thời gian đâu."
Phó Lâm Châu trực tiếp từ chối một cách lạnh lùng.
Cung Thành thở dài một tiếng, dựa vào khung cửa, mặt
mày ủ rũ, "Nếu cậu không đi thì chẳng còn gì thú vị,
không ai nhìn tôi tán gái, tôi chơi không thoải mái. Bây
giờ cậu đã có Giang Tiểu Nhu, tôi cũng phải nhanh chóng
tìm cho mình một đối tượng đây chứ nhỉ?"
Phó Lâm Châu hừ một tiếng, "Bao năm qua, những phụ
nữ bên cạnh cậu còn ít hay sao?"
Cung Thành được mọi người xưng là lãng tử tình trường,
thay phụ nữ còn nhanh hơn thay áo, không có ai mà anh
ấy không thể chinh phục.
"Cậu đừng nói vậy, tôi chỉ kết bạn đơn thuần thôi, tôi
vẫn còn là trai tân đấy."
Phó Lâm Châu nhặt cuốn sách trên bàn ném về phía anh
ấy.
Cung Thành nhanh chóng né tránh, nhanh chân quay
người bỏ chạy.
Phòng làm việc lại trở nên yên tĩnh, cơn gió từ bên ngoài
thổi nhẹ qua tấm rèm cửa.
Phó Lâm Châu nhìn vào xấp tài liệu trên bàn, trên đó còn
có những nét chữ uyển chuyển của Giang Uyển Ngư.
Không biết tại sao, trong đầu anh thỉnh thoảng lại hiện
lên gương mặt của cô.
Giang Uyển Ngư ngủ một lúc ở khách sạn, tối chiều tối
thì đi tới viện điều dưỡng để thăm bà ngoại.
Nhưng bà ngoại không có trong phòng, hộ lý nói với cô
rằng bác sĩ đã đưa bà đi điều trị, có lẽ muộn hơn chút
mới quay về.
Giang Uyển Ngư cũng không nghĩ nhiều, mà quay trở về
khách sạn.
Ngày mai cô phải tới Cục dân chính tiến hành thủ tục ly
hôn, cô cần phải nghỉ ngơi cho thật khỏe, qua ngày mai,
cô sẽ có một cuộc sống hoàn toàn mới.
Thời gian trôi qua nhanh chóng, mới chớp mắt đêm tối
đã nhường chỗ cho ban ngày.
Giang Uyển Ngư đã tới Cục dân chính chờ đợi từ sớm,
còn gửi cho Phó Minh Thần vài tin nhắn.
Lúc trước ở đây cô vui mừng biết bao nhiêu khi nhận
giấy đăng ký kết hôn, thì bây giờ lại háo hức muốn giải
thoát mối quan hệ này bấy nhiêu.
Trước đây hôn nhân đối với cô là hạnh phúc, thì bây giờ
chỉ còn là một nấm mồ.
Cô muốn tái sinh, thay đổi số phận, thì nhất định phải
nhảy ra khỏi nấm mồ đó.
Giang Uyển Ngư đột nhiên nghe thấy một giọng nói
quen thuộc, bèn quay người lại nhìn.
Bà ngoại đang được Phó Minh Thần dìu từng bước đi
tới.
Cô kinh ngạc đứng dậy, "Bà ngoại, sao bà lại ở đây?"
Bà cụ nhìn cô với ánh mắt đau buồn, vừa lên tiếng đã
trách móc, "Cháu đang làm gì vậy, một người tốt như
Minh Thần, sao cháu lại muốn ly hôn với nó?"
Trong lòng Giang Uyển Ngư có dự cảm không tốt, quay
đầu lại nhìn về phía Phó Minh Thần, "Anh đã nói những
gì với bà ngoại vậy hả?"
Phó Minh Thần tỏ ra vẻ mặt vô tội, nhìn cô với ánh mắt
đầy chân thành, "Tiểu Ngư đừng làm loạn nữa, chúng ta
về nhà đi. Bà ngoại biết chúng ta ly hôn nên rất đau
buồn, bà hy vọng chúng ta sống tốt bên nhau."
Sắc mặt Giang Uyển Ngư thay đổi, "Hừ, Phó Minh Thần,
là tôi đã đánh giá thấp anh rồi, không ngờ anh lại xúi
giục bà ngoại tới đây để ngăn cản tôi ly hôn, thật bị ổi!"
Anh ta lại tỏ vẻ mặt vô tội và nói, "Tiểu Ngư, không thể
nói như vậy được, mọi người đều là người một nhà, bà
ngoại cũng chỉ muốn tốt cho chúng ta thôi."
Giang Uyển Ngư: "Hôm nay tôi nhất định phải ly hôn."
"Không được ly hôn!" Bà ngoại giận dữ quát lên, trên
mặt đầy vẻ phẫn nộ.
Giang Uyển Ngư có chút bất lực, tên tiểu nhân bị ổi Phó
Minh Thần này không ngờ lại đưa bà ngoại ra để ép cô.
Cô cố gắng xoa dịu bà ngoại, "Bà ngoại, chuyện của
chúng cháu bà đừng quản nữa, hôm nay cháu tiến hành
thủ tục ly hôn với anh ta trước, sau khi về nhà cháu sẽ
giải thích với bà sau."
"Còn giải thích gì nữa, Minh Thần đối xử với cháu tốt
như thế, tại sao cháu lại muốn ly hôn với nó, nó nói gần
đây tâm trạng cháu không tốt, nhưng cháu cũng không
thể bướng bỉnh như thế được, ly hôn đối với một phụ
nữ mà nói có ảnh hưởng rất lớn cháu có biết hay
không!"
Giang Uyển Ngư biết lâu nay bà ngoại là người bảo thủ,
cho rằng sau khi ly hôn, nếu có tái hôn cũng khó mà lấy
được chồng tốt, còn bị người đời chỉ trích, do đó mới
không đồng ý.
Cô kiên quyết nói, "Bà ngoại, bà không hiểu tình hình
của chúng cháu, cháu và Phó Minh Thần đã đi tới đường
ngày mai anh sẽ cho cô ấy nghỉ việc, em đừng giận nữa
được không?"
======================
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)