Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mang Chục Tỷ Vật Tư Xuyên Vào Niên Đại Văn Quyến Rũ Phản Diện Chương 5

Cài Đặt

Chương 5

Sắc mặt của Chu Chí Quốc thay đổi đột ngột, chỉ hai ba bước đã áp sát, bàn tay thô ráp như gọng kìm bóp chặt lấy cổ tay Tần Lâm. Sức lực của anh lớn đến mức ngón tay hằn sâu vào da thịt, đau buốt khiến cô không kìm được mà sắc mặt trắng nhợt, nước mắt trào ra. Ánh mắt anh lúc này hung ác, nham hiểm, như muốn nghiền nát cô ngay tại chỗ. Giọng nói trầm thấp vang lên, lạnh lẽo như băng:

Chu Chí Quốc không buông tay, ngược lại còn nâng cằm cô lên, ánh mắt sâu thẳm, đáy mắt lóe lên tia sáng khiến người khác nhìn vào phải hãi hùng, khí thế như muốn nuốt chửng. Tần Lâm nhận thấy bàn tay anh đang dần di chuyển lên cổ mình, từng ngón tay như bóng ma lướt qua, khiến cô rùng mình. Nếu tiếp tục, chỉ sợ anh sẽ bóp chết cô để diệt khẩu.

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Tần Lâm đột nhiên giơ tay siết chặt cổ Chu Chí Quốc, mượn lực nghiêng người về phía anh. Đôi môi cô bất ngờ chạm lên môi anh, môi răng giao triền, hơi thở hòa lẫn. Chu Chí Quốc hoàn toàn không kịp phòng ngừa, đồng tử co rụt lại, cả người cứng đờ. Ánh mắt vốn mang sát ý bỗng tan giã trong nháy mắt, như bị một luồng cảm xúc mềm mại phá vỡ.

Cảm giác ấy giống như cánh hoa chạm vào, khiến lý trí của anh trong thoáng chốc mất khống chế. Nhưng ngay sau đó, lý trí quay lại, anh thẹn quá hóa giận, mạnh mẽ đẩy cô ra.

Chu Chí Quốc nghiến chặt răng, ánh mắt như dung nham sôi trào, trừng mắt nhìn cô:

“Tần Lâm! Cô thật sự khiến tôi coi thường!”

Tần Lâm bị đẩy ngã trên giường, sắc mặt tái nhợt nhưng ánh mắt vẫn quật cường. Cô cường điệu một chút thân phận chính đáng của mình, giọng kiên định:

“Em là vợ của anh.”

Chu Chí Quốc không dao động, ánh mắt càng âm trầm, rét lạnh hơn trước. Đáy lòng Tần Lâm run rẩy, nhưng giọng nói lại càng kiên định, đôi mắt không hề chớp, đối diện thẳng với anh:

“Em hôn anh thì có làm sao? Anh là chồng em, em hôn anh là theo lẽ thường thôi. Đây là quyền lợi của em. Chẳng những em có thể hôn anh, mà em còn có thể ngủ với anh!”

Tai Chu Chí Quốc nóng lên, trong mắt hiện lên một tia xấu hổ xen lẫn buồn bực. Anh gằn giọng, tàn nhẫn:

“Tần Lâm, có phải cô cho rằng tôi là một tên ngu xuẩn, cô nói cái gì thì tôi liền tin cái đó đúng không? Không có khả năng! Tôi sẽ không để yên chuyện này đâu!”

Hai má Tần Lâm đỏ bừng, giọng nói nhanh và vội, như muốn phản công:

“Anh có phải còn muốn chờ Chu Chí An trở về rồi đưa em cho anh ta không? Em nói cho anh biết, anh ta không có khả năng sẽ đổi lại thân phận với anh đâu. Hơn nữa, em cũng sẽ không thừa nhận anh ta là người đàn ông của em!”

Chu Chí Quốc bực bội đến cực điểm. Rõ ràng trước kia cô ghét bỏ anh, từng câu từng chữ đều là nhục mạ: nào là tên què đáng chết, nào là có ghẻ, nào là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga. Chính vì vậy mà ngay đêm tân hôn, anh đã phải ngủ dưới đất, bởi anh không muốn tự rước lấy nhục.

Mà hiện tại, Tần Lâm lại không trả đũa, ngược lại còn đổ oan ngược cho anh. Chu Chí Quốc âm trầm nhìn chằm chằm cô, giọng trào phúng như dao cắt:

“Không phải cô chửi tôi là đồ tàn phế đáng chết, cóc mà đòi ăn thịt thiên nga sao?”

Tần Lâm nuốt nước miếng, trong lòng thầm rủa nguyên chủ. Miệng nguyên chủ quá thối, một người đàn ông đẹp trai, mạnh mẽ như vậy mà cũng có thể bỏ được. Ý nghĩ ấy thoáng qua, khiến cô càng thêm căng thẳng, bởi giờ đây cô phải đối diện với hậu quả mà nguyên chủ để lại.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc