Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mang Chục Tỷ Vật Tư Xuyên Vào Niên Đại Văn Quyến Rũ Phản Diện Chương 4

Cài Đặt

Chương 4

Giờ đây, Tần Lâm thấy rõ khuôn mặt của Chu Chí Quốc. Mái tóc đầu đinh cứng rắn, làn da màu đồng cổ khỏe mạnh, ngũ quan sắc nét, hình dáng lập thể như được khắc ra từ đá. Dưới đôi lông mày rậm và ưu việt là một đôi mắt thâm thúy, sâu như vực thẳm. Đây vốn là một khuôn mặt vô cùng hợp với thẩm mỹ của Tần Lâm – mạnh mẽ, góc cạnh, mang khí chất đàn ông rắn rỏi. Nhưng cô chưa kịp suy nghĩ nhiều thì ánh mắt ấy đã quét tới, lạnh lẽo như hai hầm băng ngầm, khiến toàn thân cô run lên, buộc phải nhanh chóng chuyển tầm mắt đi.

Chu Chí Quốc nhìn cô, khuôn mặt tràn đầy châm chọc, sự tức giận hiện rõ trong từng đường nét. Giọng anh lạnh như băng:

“Cô còn muốn phủ nhận sao?”

Tần Lâm cố gắng nuốt nước mắt trở lại, nhưng sự ấm ức quá lớn khiến cô không thể khống chế được cảm xúc. Cô khụt khịt, giọng nghẹn ngào:

“Anh nói em có tính tình không tốt thì em nhận, anh nói em cố ý lăn lộn anh thì em cũng nhận. Nhưng anh nói em chạy trốn cùng người khác thì em không nhận.”

Trong lòng cô biết rõ, đối tượng chạy trốn cùng nguyên chủ vốn có vấn đề. Nếu phủ nhận, ít nhất cũng có thể khiến Chu Chí Quốc do dự, không dám nói thẳng ra sự thật.

Chu Chí Quốc tức đến mức bật cười, nụ cười lạnh lẽo như dao cắt. Bị anh bắt tại trận như vậy mà cô vẫn còn dám phủ nhận sao?

Tần Lâm cắn môi, nước mắt lưng tròng, giọng nghẹn ngào nhưng vẫn cố gắng giải thích:

“Anh ta là do em gái Chu Hồng Kỳ của anh giới thiệu cho em biết. Em gái anh khen anh ta ở trước mặt em, nói là nhà anh ta có điều kiện rất tốt, sẽ có biện pháp giúp gia đình các anh gỡ được cái ‘mũ địa chủ’ xuống. Cho nên em mới lấy lòng anh ta… Hôm nay em và anh ta cùng đi vào trong huyện là muốn đi gặp cha mẹ của anh ta để nhờ cha mẹ anh ta hỗ trợ. Em vì cầu người ta giúp nên mới mượn trong thôn không ít tiền…”

Thời gian quá gấp, Tần Lâm phải vắt óc bịa ra lý do, miễn cưỡng che được lỗ hổng. Nhưng trong lòng cô vẫn thấp thỏm, không biết Chu Chí Quốc có tin hay không.

Đương nhiên, Chu Chí Quốc không tin. Trong mắt anh tràn đầy trào phúng, giọng nói mỉa mai như lưỡi dao lạnh:

“Cô sẽ có lòng hảo tâm như vậy sao?”

Tần Lâm vừa tức vừa oán, không kìm được mà bật thốt lên:

“Em không có lòng hảo tâm sao? Nếu em không có lòng hảo tâm thì em đã sớm đem chuyện anh không phải là Chu Chí An cử báo ra ngoài rồi. Đến lúc đó cả nhà các anh cũng không được sống một ngày tốt lành!”

Lời nói bật ra trong cơn xúc động, vừa như lời biện minh, vừa như một đòn phản công yếu ớt. Trong căn phòng ngột ngạt, tiếng thở của hai người hòa lẫn với sự căng thẳng đến nghẹt thở. Tần Lâm biết rõ, chỉ một bước sai lầm thôi, cô sẽ phải trả giá bằng chính đôi chân của mình.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc