Giờ đây, Tần Lâm thấy rõ khuôn mặt của Chu Chí Quốc. Mái tóc đầu đinh cứng rắn, làn da màu đồng cổ khỏe mạnh, ngũ quan sắc nét, hình dáng lập thể như được khắc ra từ đá. Dưới đôi lông mày rậm và ưu việt là một đôi mắt thâm thúy, sâu như vực thẳm. Đây vốn là một khuôn mặt vô cùng hợp với thẩm mỹ của Tần Lâm – mạnh mẽ, góc cạnh, mang khí chất đàn ông rắn rỏi. Nhưng cô chưa kịp suy nghĩ nhiều thì ánh mắt ấy đã quét tới, lạnh lẽo như hai hầm băng ngầm, khiến toàn thân cô run lên, buộc phải nhanh chóng chuyển tầm mắt đi.
Cô không muốn nhìn thấy cây gậy gỗ đang nằm chắc trong tay Chu Chí Quốc. Hình ảnh ấy gợi lại kết cục bi thảm của nguyên chủ trong sách, khiến một luồng khí lạnh từ chân lan thẳng lên đỉnh đầu, làm cô rùng mình. Trước mắt, giữ được đôi chân mới là quan trọng nhất, mọi thứ khác đều có thể gác lại.
Tần Lâm đem kết cục của nguyên chủ áp lên chính mình, hốc mắt đỏ lên trong nháy mắt. Nước mắt ấm ức muốn trào ra nhưng cô cố gắng kìm nén, liều mạng chớp mắt để không cho giọt nào rơi xuống. Giọng cô run rẩy, cố gắng giữ bình tĩnh:
“Ai nói với anh là em chạy trốn cùng người ta chứ?”
Chu Chí Quốc nhìn cô, khuôn mặt tràn đầy châm chọc, sự tức giận hiện rõ trong từng đường nét. Giọng anh lạnh như băng:
“Cô còn muốn phủ nhận sao?”
Chu Chí Quốc tức đến mức bật cười, nụ cười lạnh lẽo như dao cắt. Bị anh bắt tại trận như vậy mà cô vẫn còn dám phủ nhận sao?
Tần Lâm cắn môi, nước mắt lưng tròng, giọng nghẹn ngào nhưng vẫn cố gắng giải thích:
“Anh ta là do em gái Chu Hồng Kỳ của anh giới thiệu cho em biết. Em gái anh khen anh ta ở trước mặt em, nói là nhà anh ta có điều kiện rất tốt, sẽ có biện pháp giúp gia đình các anh gỡ được cái ‘mũ địa chủ’ xuống. Cho nên em mới lấy lòng anh ta… Hôm nay em và anh ta cùng đi vào trong huyện là muốn đi gặp cha mẹ của anh ta để nhờ cha mẹ anh ta hỗ trợ. Em vì cầu người ta giúp nên mới mượn trong thôn không ít tiền…”
Thời gian quá gấp, Tần Lâm phải vắt óc bịa ra lý do, miễn cưỡng che được lỗ hổng. Nhưng trong lòng cô vẫn thấp thỏm, không biết Chu Chí Quốc có tin hay không.
Đương nhiên, Chu Chí Quốc không tin. Trong mắt anh tràn đầy trào phúng, giọng nói mỉa mai như lưỡi dao lạnh:
“Cô sẽ có lòng hảo tâm như vậy sao?”
Tần Lâm vừa tức vừa oán, không kìm được mà bật thốt lên:
“Em không có lòng hảo tâm sao? Nếu em không có lòng hảo tâm thì em đã sớm đem chuyện anh không phải là Chu Chí An cử báo ra ngoài rồi. Đến lúc đó cả nhà các anh cũng không được sống một ngày tốt lành!”
Lời nói bật ra trong cơn xúc động, vừa như lời biện minh, vừa như một đòn phản công yếu ớt. Trong căn phòng ngột ngạt, tiếng thở của hai người hòa lẫn với sự căng thẳng đến nghẹt thở. Tần Lâm biết rõ, chỉ một bước sai lầm thôi, cô sẽ phải trả giá bằng chính đôi chân của mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)