Ôn Tô Tô vốn luôn là như vậy, lúc nào cũng rêu rao rằng Lục Kiêu chỉ vì muốn chịu trách nhiệm nên mới cưới Ôn Mạt, căn bản chẳng hề thích cô chút nào, thậm chí những hành động của Ôn Mạt còn khiến Lục Kiêu chán ghét thêm.
Nguyên chủ mỗi khi nhớ lại sự dữ dội và cuồng nhiệt của Lục Kiêu vào đêm hôm ấy là lại sợ hãi đến run rẩy cả người, hai chân dường như đứng không vững.
Đặc biệt là vẻ mặt lạnh lùng của Lục Kiêu vào sáng sớm hôm sau, càng khiến cô ấy tin chắc rằng Ôn Tô Tô nói đúng.
Lục Kiêu không những không thích cô mà còn cực kỳ chán ghét cô!
Nguyên chủ chỉ thầm may mắn vì lúc đó Lục Kiêu đã nói hai người vốn đã tìm hiểu hẹn hò từ trước, nhờ vậy Ôn Mạt mới không phải mang cái danh trơ trẽn giật dây trèo lên giường người khác!
Nếu là nguyên chủ nghe những lời này của Ôn Tô Tô thì có lẽ sẽ dao động, nhưng nguyên chủ đã không còn nữa, người đang đứng trước mặt Ôn Tô Tô lúc này là một Ôn Mạt hoàn toàn mới.
Cô đời nào chịu tin vào mấy lời rắm thối này của Ôn Tô Tô!
“Chuyện của tôi có liên quan gì đến cô à? Xen vào chuyện nhà người khác cô không thấy tay mình vươn quá dài rồi sao?”
Ôn Tô Tô sững sờ, ngay sau đó vành mắt đỏ hoe, nhìn Ôn Mạt với vẻ mặt đầy tổn thương.
“Ôn Mạt à tớ chỉ quan tâm cậu thôi mà! Cậu... sao cậu có thể nói như vậy chứ!”
Bề ngoài Ôn Tô Tô làm ra vẻ như một con thỏ trắng nhỏ yếu đuối bị tổn thương, nhưng trong lòng thì hận không thể đâm cho Ôn Mạt một nhát dao!
Dương Cúc Hoa đã bàn bạc kỹ với ả rồi, chỉ cần đứa bé trong bụng Ôn Mạt mất đi, đến lúc đó tìm cơ hội đuổi cổ Ôn Mạt cút xéo, để Lục Kiêu cưới ả!
Ả đã tính toán sẵn cả rồi, chỉ cần Ôn Mạt cút đi, ả được ngồi vào vị trí đó, quỷ mới thèm ở lại nhà họ Lục, ả nhất định sẽ đi theo Lục Kiêu đến biên cương tùy quân.
Cho nên, Ôn Mạt nhất định phải ở lại nhà họ Lục. Chỉ khi ở nhà họ Lục, Dương Cúc Hoa mới có cơ hội hành hạ, giày vò Ôn Mạt.
Hơn nữa, chỉ cần nghĩ đến việc Ôn Mạt có thể bị Dương Cúc Hoa hành hạ, trong lòng ả lại dâng lên một cảm giác khoái trá âm ỉ.
Nghĩ đến cảnh Ôn Mạt cũng phải chịu khổ, chịu đày đọa giống như mình, ả liền thấy sướng rơn.
Dựa vào cái gì mà cùng là con gái trong một làng, Ôn Mạt lại có thể ngày ngày ăn ngon mặc đẹp, sống những chuỗi ngày sung sướng an nhàn như thế?
Còn ả thì phải chịu khổ chịu cực, vừa bị đánh vừa bị chửi mắng!
Cũng phải để Ôn Mạt nếm trải mùi vị này mới đúng!
Chỉ là, Ôn Tô Tô không ngờ tới việc Ôn Mạt sau khi gả tới nhà họ Lục mà vẫn có thể nhàn nhã thảnh thơi như vậy, thật sự làm ả tức chết đi được.
Nhưng dù thế nào đi nữa, Ôn Mạt cũng không thể rời khỏi nhà họ Lục, bằng không Dương Cúc Hoa sẽ rất khó ra tay.
Vì sự kích bác chia rẽ của ả mà Ôn Mạt không đi tìm Lục Kiêu, nhưng lỡ đâu Lục Kiêu quay về thì sao.
Đến lúc đó Lục Kiêu nể tình đứa con trong bụng mà đưa Ôn Mạt đi cùng, chẳng phải ả sẽ mất hết cơ hội cả đời này hay sao!
Nghĩ đến vóc dáng cao ráo gần một mét chín của Lục Kiêu, ngũ quan anh tuấn tú vô cùng, đường nét góc cạnh rõ ràng cùng đôi mắt sâu thẳm hút hồn, thân hình vai rộng eo hẹp ấy khiến Ôn Tô Tô không kìm được mà đỏ mặt tim đập dồn dập.
Ả tưởng tượng ra cảnh Lục Kiêu ôm ấp ả vào lòng, thậm chí là...
Người đàn ông này thực sự quá đỗi ưu tú, rạng ngời như phát sáng, khiến Ôn Tô Tô không sao rời mắt khỏi anh được.
Ôn Mạt cười khẩy một tiếng: “Chuyện đã trôi qua cả một quãng thời gian rồi cô mới chạy ra đây quan tâm tôi, sự quan tâm này của cô đến thật đúng lúc ghê nhỉ!”
Ôn Tô Tô dường như đã đoán trước Ôn Mạt sẽ nói vậy, rất tự nhiên đáp lại: “Ôn Mạt, cậu hiểu lầm tớ rồi, tớ ở nhà làm lụng quần quật suốt, không ra ngoài nên chẳng biết bên ngoài xảy ra chuyện gì cả. Vừa nghe tin là tớ đã chạy vội tới đây ngay!
Tớ đâu có giống cậu, ngày nào cũng không phải làm gì mà vẫn có tiền tiêu, nhàn nhã hưởng phúc. Dẫu sao cũng là lỗi của tớ, đáng lẽ tớ nên quan tâm cậu nhiều hơn, lần sau tớ nhất định sẽ tới tìm cậu thường xuyên hơn!”
Mấy người dân làng đứng bên cạnh nghe Ôn Tô Tô nói vậy, nhìn Ôn Mạt bằng ánh mắt chẳng mấy thiện cảm.
“Ôn Mạt à Tô Tô cũng là có lòng quan tâm mày thôi, mày đừng có không biết điều. Nhà con bé Tô Tô sống khổ sở như thế mà vẫn nhớ tới mày, mày việc gì phải làm khó con bé, Tô Tô còn nghĩ đến mày thì mày nên lấy làm vui mới phải!”
Ôn Mạt quay ngoắt lại đốp chát: “Phúc phận này bác muốn thì cháu tặng lại cho bác đấy! Rõ ràng biết đầu tôi bị thương mà còn đứng chặn ở đây không cho tôi đi trạm xá huyện, tình bạn bè kiểu này tốt đẹp gớm nhỉ!
Hóa ra xen vào chuyện nhà người khác thì người ta còn phải mang ơn đội đức cảm tạ, chuyện này lần đầu tiên tôi mới nghe thấy đấy!
Với lại, cô ta sống khổ đâu phải do tôi gây ra! Bác đã thích bênh vực bất bình thay cho cô ta như thế, thì bác tự bỏ tiền ra mà tiếp tế cho cô ta đi! Dù sao mấy năm nay tôi cũng tiếp tế cho cô ta không ít đâu, ăn ngon uống bổ chưa tính, tiền tôi cho cô ta vay cũng phải bảy tám đồng rồi. Tình bạn tuyệt vời như thế tôi nhường lại cho bác cả đấy, khỏi cần cảm ơn nhé!”
Ôn Mạt nói liến thoắng cực nhanh, dứt lời liền sải bước đi thẳng về phía đầu làng, bỏ lại một Ôn Tô Tô đang sững sờ, luống cuống giữa đám đông.
Lời nói của Ôn Mạt lập tức như bom nổ giữa đám đông, con bé Ôn Mạt này thế mà đã cho Ôn Tô Tô vay tận bảy tám đồng tiền cơ đấy!
Dân làng xôn xao bàn tán lập tức vây kín lấy Ôn Tô Tô để gặng hỏi cho ra nhẽ. Thời buổi này, bảy tám đồng bạc là một khoản tiền rất lớn.
Với hoàn cảnh gia đình nghèo khó như nhà Ôn Tô Tô, số tiền đó đủ cho cả nhà sống sung túc suốt cả năm trời chứ chẳng chơi.
Nghĩ đến việc dân làng biết chuyện này thì nhất định sẽ truyền tới tai bố mẹ ở nhà, đến lúc đó bố mẹ chắc chắn sẽ bắt ả nôn tiền ra!
Không đưa thì họ sẽ đánh chết ả mất!
Ả tích cóp mãi mới được hơn sáu đồng, phen này e là không giữ nổi rồi!
Con tiện nhân Ôn Mạt này!
Đúng là hận chết đi được!
Còn Ôn Mạt thì chẳng thèm bận tâm xem Ôn Tô Tô phía sau sụp đổ đến mức nào. Cô nhanh chóng leo lên xe bò, đưa một xu tiền vé.
Giờ này trên xe bò không có nhiều người, sau khi tới thị trấn huyện và hỏi rõ giờ xe quay về làng, Ôn Mạt liền lần theo ký ức đi thẳng tới bệnh viện huyện.
Đến bệnh viện huyện, dưới sự kiên quyết yêu cầu của Ôn Mạt, bác sĩ đành phải dán một miếng gạc y tế lên vết thương đã đóng vảy trên đầu cô.
Lúc này Ôn Mạt mới hài lòng bước ra khỏi bệnh viện huyện.
Làm kịch thì phải làm cho trọn vẹn chứ!
Sau đó, Ôn Mạt thong thả đi dạo quanh cung tiêu xã của thời đại này.
Bước vào bên trong cung tiêu xã, người mua hàng không nhiều lắm, mấy cô nhân viên bán hàng rảnh rỗi tụ tập lại một góc cắn hạt dưa, buôn chuyện rôm rả.
Thấy Ôn Mạt bước vào, họ chỉ hơi nhướng mi mắt liếc nhìn một cái rồi lại tiếp tục tán gẫu.
Ôn Mạt cũng chẳng bực mình, tự mình ngắm nghía đồ đạc bày trong tủ kính, nhẩm tính xem bản thân cần mua những thứ gì.
Số phiếu mang theo trên người cô không nhiều, phần lớn các loại phiếu đều đã được cô chôn dưới gốc cây to rồi, nhưng ban ngày rất khó đào lên, phải đợi đến tối mới đi lấy được.
Phiếu của Ôn Mạt đều là phiếu địa phương, cô dự định trong hai ngày này sẽ tiêu sạch sành sanh toàn bộ.
“Đồng chí ơi, lấy cho tôi năm gói đường đỏ, nửa cân kẹo sữa Đại Bạch Thỏ, nửa cân kẹo hoa quả, nửa cân bánh trứng gà, mười chiếc bánh vừng và mười thanh quẩy giòn nhé.”
Cô nhân viên đang cắn hạt dưa nghe thấy Ôn Mạt gọi món thì bước lại gần: “Ba phiếu đường, hai phiếu bánh ngọt, tổng cộng hết hai đồng hai xu.”
Thời buổi này người mua nhiều đồ ăn vặt như vậy rất hiếm hoi, mọi người sinh hoạt đều phải chắt bóp tằn tiện, làm gì có ai mua sắm xông xênh như Ôn Mạt.
Cô nhân viên nhìn Ôn Mạt bằng ánh mắt đầy ngờ vực, nhưng khi nhìn thấy thân hình tròn trịa đẫy đà của cô thì những lời định nói đành nuốt ngược vào trong.
Quả nhiên Ôn Mạt mặt không đổi sắc, tim không đập loạn, móc tiền và phiếu đưa thẳng cho nhân viên bán hàng.
Còn về một số đồ dùng trong nhà, nhà Ôn Mạt có sẵn khá nhiều thứ, đến lúc đó cô chỉ việc thu hết vào không gian rồi mang đi.
Hơn nữa Lục Kiêu là Trung đoàn trưởng, chế độ đãi ngộ chắc chắn không tồi, khi đến biên cương hẳn là thứ gì cũng có đủ.
Cô chỉ cần chăm sóc tốt cho bản thân, không để mình bị đói, bị mệt, được ăn no mặc ấm là đủ rồi!
Rời khỏi cung tiêu xã, Ôn Mạt lại chuẩn bị đi tới nhà ăn quốc doanh.
Đi được nửa đường, cô ngẫm nghĩ một chút rồi quay ngược lại cung tiêu xã mua thêm mười chiếc cặp lồng cơm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
