Ôn Mạt không thèm ngoảnh đầu lại lấy một lần cứ thế dứt khoát rảo bước đi về phía ngôi nhà cũ trước đây của mình.
Trong lòng cô bắt đầu tính toán những bước đi tiếp theo.
Bản thân cô vốn dĩ đã chết ở một thế giới khác, nói không chừng thể xác ở mạt thế giờ đây cũng đã biến thành một con tang thi gớm ghiếc rồi.
Nếu ông trời đã cho cô cơ hội mượn xác trùng sinh đến nơi này, cô nhất định phải sống thật tốt, sống thật rực rỡ.
Vừa vì chính bản thân mình, vừa để bù đắp cho nguyên chủ.
Hiện tại bản thân đã mang thai, ở Ôn Gia Thôn thân cô thế cô không nơi nương tựa, dung mạo nhìn chung cũng khá ưa nhìn, vóc dáng thì có thể nói là... vô cùng đẫy đà nở nang!
Trong tay lại đang nắm giữ một món tiền lớn như vậy, số tiền trợ cấp hàng tháng của Lục Kiêu dưới sự tính toán hiểm độc của người nhà họ Lục cũng đã trở thành cái gai trong mắt mọi người trong làng.
Tuy danh tiếng của Lục Kiêu ở ngoài rất lớn nhưng nước xa không cứu được lửa gần, khó tránh khỏi sẽ có những kẻ đui mù tham lam muốn mò tới gây chuyện với cô.
Chi bằng thu xếp hành lý đi biên cương tìm Lục Kiêu để tùy quân. Lục Kiêu tuy tính tình có hơi lạnh lùng một chút, nhưng qua ký ức của nguyên chủ, Ôn Mạt cảm thấy anh là kiểu người ngoài lạnh trong nóng.
Đặc biệt là cái khí thế dũng mãnh của Lục Kiêu khi ở trên giường, quả thực hoàn toàn trái ngược với bộ dạng lạnh lùng nghiêm nghị sau khi mặc quần vào!
Chẳng khác nào hai thái cực băng và hỏa đan xen, khiến người ta khó lòng nắm bắt được.
Thế nhưng Ôn Mạt nghĩ, có lẽ do hoàn cảnh sinh trưởng từ nhỏ cùng nỗi đau mất đi bố mẹ từ khi còn quá bé đã buộc anh phải tự khoác lên mình một lớp vỏ bọc lạnh lùng sắt đá để tự bảo vệ bản thân.
Nghĩ đến bộ mặt ghê tởm của người nhà họ Lục là có thể mường tượng ra Lục Kiêu từ nhỏ đã phải sống những chuỗi ngày tăm tối và cay đắng đến nhường nào!
Mặt khác, nhờ có mối quan hệ hôn nhân với Lục Kiêu, cô cũng có thể danh chính ngôn thuận đến vùng biên cương để tìm kiếm bố mẹ ruột của mình, nói thế nào thì đây cũng là bến đỗ tốt nhất vào lúc này.
Xem như một cuộc trao đổi công bằng, hãy để vầng thái dương nhỏ bé ấm áp như cô đi sưởi ấm cho tảng băng ngàn năm Lục Kiêu kia vậy!
Ôn Mạt hạ quyết tâm, vừa hay cũng đã bước tới trước cổng nhà cũ.
Mảnh đất trồng rau trước sân mà Chu Tú Mai từng chăm sóc nay đã sớm mọc đầy cỏ dại hoang tàn, cả khoảng sân ngập tràn vẻ quạnh quẽ tiêu điều vì lâu ngày không có người chăm sóc.
Ôn Mạt bước vào phòng ngủ trước đây, dùng giẻ lau dọn qua một lượt.
Tuy căn phòng này đã lâu không có người ở, nhưng ngoại trừ việc bám một lớp bụi dày ra thì mọi đồ đạc giường chiếu đều có sẵn cả.
Dù sao cô cũng đã quyết định sẽ sớm rời khỏi Ôn Gia Thôn, ở tạm bợ vài ba ngày thì hoàn toàn không thành vấn đề.
Việc cấp bách nhất bây giờ là phải tắm rửa vệ sinh sạch sẽ cho bản thân, bộ dạng máu me be bét đầy đầu đầy mặt này nhìn qua quả thực quá dọa người!
Sau khi uống nước suối linh tuyền, vết thương trên đầu Ôn Mạt đã hoàn toàn khép miệng đóng vảy, chẳng còn gì đáng ngại nữa.
Hồi còn ở mạt thế cô đã phát hiện ra rằng sau khi uống nước linh tuyền, vết thương quả thực sẽ hồi phục rất nhanh, thế nhưng quá trình khép miệng bên ngoài lại không diễn ra quá mức thần tốc khiến người khác phải kinh hãi nghi ngờ.
Có lẽ đây là cơ chế tự nhiên để không làm trái với quy luật của tạo hóa chăng!
Thực chất vết thương trên đầu cô sớm đã khỏi hẳn rồi.
Ôn Mạt ra gian bếp đun một ấm nước nóng, lau rửa sạch sẽ toàn thân rồi thay một bộ quần áo sạch sẽ tươm tất.
Không gian này tuy diện tích không lớn nhưng trần lại rất cao, vật tư bên trong vẫn còn nguyên vẹn, chất đầy ắp như lúc ban đầu.
Ở cái thời đại mua cái gì cũng bị giới hạn số lượng và phải cần đến các loại tem phiếu này, số vật tư trong không gian chính là chỗ dựa vững chắc nhất đem lại sự tự tin tuyệt đối cho cô.
Tuy nhiên vật tư trong không gian sớm muộn gì cũng sẽ có ngày vơi cạn, nếu có cơ hội, cô vẫn phải tìm cách tích trữ thêm thật nhiều đồ đạc mới được.
Ôn Mạt nằm nghỉ ngơi trên giường một lát rồi ngồi dậy chuẩn bị lên huyện một chuyến.
Cô bắt buộc phải đến bệnh viện trên huyện khám lấy lệ một lần, nếu không người trong thôn chắc chắn sẽ sinh nghi.
Dù sao thì vết máu trên đầu cô trông cứ như thể vừa bước một chân vào cửa tử vậy!
Ôn Mạt thay một bộ đồ gọn gàng, dùng một chiếc khăn quàng mỏng quấn kín quanh đầu, đeo một chiếc túi vải chéo bên hông rồi bước ra khỏi cửa.
Ở Ôn Gia Thôn có xe bò kéo, mỗi ngày đều đỗ ở đầu thôn để chở khách, mỗi lượt đi xe bò tốn một xu.
Lúc này vừa hay có chuyến xe bò chuẩn bị lên huyện, vì trên huyện có con em Ôn Gia Thôn theo học nên thông thường xe bò sẽ đợi ở huyện cho đến khi đón đủ đám học sinh tan học lên xe rồi mới quay về làng, cho nên thời gian của Ôn Mạt vẫn còn rất dư dả.
Ôn Mạt thong thả đi về phía đầu thôn, lúc này đang là giờ làm đồng nên những dân làng đi ngang qua không khỏi tiến lại gần bắt chuyện hỏi han.
Ôn Mạt chẳng hề giấu giếm, nói thẳng là mình đang lên huyện khám bệnh. Phần lớn người dân trong làng đều tỏ ra rất đồng cảm và thương xót cho hoàn cảnh của cô.
Gia đình gặp phải biến cố lớn, một thân một mình gả vào nhà họ Lục, nhân lúc Lục Kiêu không có ở nhà chẳng thể che chở bên cạnh, cái nhà họ Lục kia liền ra sức bắt nạt ức hiếp Ôn Mạt như thế!
Thế nhưng cũng có một số kẻ tâm địa hẹp hòi đứng ngoài cười trên nỗi đau của người khác, nhìn thấy Ôn Mạt trước kia sống trong nhung lụa nay bị người ta ức hiếp, bọn họ trong lòng cảm thấy hả hê vô cùng.
Tuy nhiên đối với Ôn Mạt mà nói thì những thứ đó đều chẳng quan trọng, đạt được mục đích của bản thân là được.
“Ôn Mạt, Ôn Mạt ơi, cậu đợi tớ với!”
Phía sau lưng Ôn Mạt bỗng vang lên một giọng nói the thé, nũng nịu ngọt xớt.
Ôn Mạt quay đầu lại liền nhìn thấy gương mặt đỏ bừng của Ôn Tô Tô, trên mặt cô ả còn mang theo vẻ tức giận, rõ ràng là vừa chạy thục mạng đuổi theo một quãng đường dài.
Ôn Mạt nhớ lại những ký ức về Ôn Tô Tô trong đầu nguyên chủ, trong tâm trí cô chỉ hiện lên đúng ba chữ: Đồ trà xanh!
Ôn Tô Tô này vốn là bạn thân từ thuở nhỏ của nguyên chủ.
Gia cảnh của nguyên chủ rất khấm khá, trong khi nhà Ôn Tô Tô lại thuộc diện vô cùng khó khăn, nghèo túng. Có một ông bố lưu manh vô lại, một bà mẹ trọng nam khinh nữ, một thằng anh trai lười biếng ham ăn, và một cô ả luôn đóng vai nạn nhân đáng thương!
Không còn nghi ngờ gì nữa, Ôn Tô Tô trở thành tầng lớp thấp kém nhất trong gia đình, việc nặng việc bẩn đều đổ dồn lên đầu ả, chuyện bị đòn roi chửi mắng như cơm bữa hàng ngày.
Nguyên chủ tính tình lương thiện nên đã kết bạn thân với Ôn Tô Tô, lại thường xuyên lén lút giúp đỡ tiếp tế đồ ăn thức uống cho ả, đến mức Ôn Tô Tô đã chiếm đoạt không biết bao nhiêu món hời từ tay nguyên chủ.
Nhờ cái mồm dẻo quẹo biết ăn nói ngọt ngào nên người trong thôn ai nấy đều khá quý mến ả, đối với Ôn Tô Tô cũng tràn đầy sự thương cảm xót xa. Mỗi khi Ôn Tô Tô bị bố mẹ đánh đập, hễ hàng xóm nhìn thấy đều không kìm được mà chạy vào can ngăn khuyên nhủ vài câu.
Sau khi Ôn Mạt và Lục Kiêu đến với nhau, trong thôn bắt đầu râm ran tin đồn rằng Dương Cúc Hoa vốn dĩ muốn nhắm Ôn Tô Tô làm cháu dâu, nguyên nhân chính là vì Ôn Tô Tô này rất khéo mồm dỗ dành làm cho Dương Cúc Hoa vui vẻ hài lòng.
Ôn Mạt nghĩ đến bộ dạng tự cao tự đại của Dương Cúc Hoa, có lẽ bà ta căn bản chẳng coi cả cái nhà Ôn Tô Tô ra gì, chỉ xem đó là một đối tượng dễ bề nắm thóp và điều khiển ở Ôn Gia Thôn này.
Bà ta muốn tìm một đứa con gái dễ sai bảo để gả cho Lục Kiêu, như vậy là có thể khống chế Lục Kiêu suốt cả cuộc đời.
Nào ngờ giữa đường lại nhảy ra một Ôn Mạt, khiến toàn bộ kế hoạch tính toán của bọn họ tan thành mây khói!
Mà khi Ôn Mạt chính thức trở thành vợ của Lục Kiêu, Ôn Tô Tô tức tối suy sụp đến mức hận không thể giết chết Ôn Mạt ngay lập tức, tại sao một mối hôn sự béo bở như thế lại bị con lợn béo chết tiệt này cướp mất trước chứ!
Thế nhưng ván đã đóng thuyền, Ôn Tô Tô chỉ đành bằng mặt không bằng lòng tiếp tục giả vờ làm bạn tốt với Ôn Mạt, suốt ngày bên tai cô nói xấu Lục Kiêu đủ điều nhằm phá hoại tình cảm giữa hai vợ chồng.
Nguyên chủ mãi vẫn không chịu lên đường đi biên cương tìm Lục Kiêu, phần lớn nguyên nhân chính là do Ôn Tô Tô cứ liên tục xúi bẩy, châm dầu vào lửa bên tai, khiến nguyên chủ do dự chần chừ mãi không quyết, để rồi cuối cùng phải bỏ mạng oan uổng.
Ôn Mạt lạnh lùng liếc nhìn một cái rồi tiếp tục cất bước đi về phía đầu thôn.
Thế nhưng Ôn Tô Tô đã nhanh chân chạy vọt lên trước mặt Ôn Mạt, dang rộng hai tay chặn đứng đường đi của cô.
“Ôn Mạt cậu làm sao thế hả? Cậu không nghe thấy tớ gọi cậu à? Tớ chạy đuổi theo cậu đến mức gãy cả chân rồi đây này!”
Không phải tớ muốn trách cậu đâu, nhưng sao cậu lại có thể bốc đồng, tùy hứng như thế chứ? Ở nhà họ Lục tốt biết bao nhiêu, lại có người chăm sóc cơm nước cho cậu. Lục Kiêu mà biết cậu tự ý dọn ra khỏi nhà họ Lục chắc chắn sẽ không vui đâu. Vốn dĩ cái việc cậu làm năm xưa đã chẳng vẻ vang gì rồi, đến lúc đó Lục Kiêu lại càng thêm chán ghét cậu cho mà xem!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)