Ôn Mạt cạn lời đáp: “Không được!”
Sắc mặt bà bác lập tức xị xuống trông thấy, bà ta lườm Ôn Mạt một cái cháy mặt: “Cô bé này sao mà bủn xỉn thế không biết!”
“Cháu đích tôn của bà ngoan nào, lát nữa bà mua cơm hộp cho cháu ăn, chúng ta thèm vào ăn cái thứ bánh đậu xanh rách nát của cô ta! Cứ làm như báu vật không bằng!”
Ôn Mạt thầm nghĩ trong lòng, bà già này lật mặt nhanh thật đấy!
“Cháu không chịu! Cháu không ăn cơm hộp đâu, cháu chỉ muốn ăn cái bánh ngọt kia cơ! Cháu cứ đòi ăn! Phải cho cháu ăn!”
Ôn Mạt vẫn từ tốn nhai kỹ nuốt chậm, lúc này miếng bánh chỉ còn lại có nửa chiếc.
Đối mặt với đứa cháu trai không ngừng gào khóc quấy khóc, bà bác cũng chẳng có cách nào, liền véo mạnh vào cánh tay con dâu một cái, dùng ánh mắt ra hiệu bảo cô ta đi xin.
Người con dâu ôm cánh tay bị véo đau điếng, nhưng vẫn phải gượng cười lấy lòng với Ôn Mạt.
“Cô gái à, cô xem con trai tôi nó cứ nằng nặc đòi ăn bánh đậu xanh của cô, nửa miếng này cô có thể cho con trai tôi ăn được không? Trẻ con mà, nửa miếng là đủ rồi! Cô lớn ngần này rồi, chắc không nỡ tranh ăn với một đứa trẻ con đâu nhỉ!”
Ôn Mạt: Hừ, đúng là không phải một nhà thì không vào cùng một cửa!
Dưới ánh mắt nhìn chằm chằm của bà bác, người phụ nữ và đứa bé, Ôn Mạt dứt khoát đưa nốt hai miếng bánh vào miệng nhai nuốt sạch sẽ.
“Ngại quá nha Ăn hết mất rồi!”
Thằng bé kia lập tức há miệng khóc ré lên một tiếng thật to.
Bà bác tức tối bật dậy, chỉ thẳng tay vào mặt Ôn Mạt: “Cái con bé này, sao cô lại chẳng có chút lòng thương người nào thế hả, có mỗi nửa miếng bánh đậu xanh thôi mà sao cô lại keo kiệt đến thế chứ! Nhẫn tâm nhìn đứa trẻ con thèm nhỏ dãi mà cô cũng không chịu cho! Trông người ngợm đàng hoàng tử tế thế kia mà sao bụng dạ đen tối độc ác thế!”
Ôn Mạt ung dung uống một ngụm nước, sau đó mới chậm rãi cất lời.
“Thứ nhất, đây là đồ của tôi, tôi thích ăn thì tôi ăn, bà không có quyền can thiệp. Kể cả tôi không ăn mà vứt đi thì cũng chẳng liên quan gì đến bà!
Cháu bà muốn ăn là tôi bắt buộc phải cho nó chắc? Sao nào? Cháu bà là thổ phỉ hay cướp cạn mà cậy mình là trẻ con thì tôi phải dâng tận mồm cho nó ăn? Dựa vào cái gì chứ? Dựa vào việc hai bà cháu mặt dày không biết xấu hổ à?”
Vừa nói Ôn Mạt vừa liếc mắt nhìn người phụ nữ kia một cái. Người phụ nữ cảm thấy nhục nhã ê chề trước ánh mắt của những người xung quanh, cuối cùng chỉ biết cúi gằm mặt xuống.
Thế nhưng bà bác kia tuy cũng thấy mất mặt, nhưng điều bà ta căm hận hơn chính là việc Ôn Mạt không chịu ngoan ngoãn nghe lời đưa bánh đậu xanh cho cháu trai bà ta ăn!
“Hừ Nói dài nói dòng tóm lại là cô tiếc của không muốn cho chứ gì! Đúng là cái loại đàn bà chẳng có chút lòng tốt nào, hèn chi vừa béo vừa xấu, tướng tùy tâm sinh! Nhìn mặt là biết ngay loại người lười biếng, gian xảo, tham ăn tục uống rồi!”
Ôn Mạt cười khẩy một tiếng: “Ồ Bà biết xem tướng cơ đấy Thế sao bà không tự soi gương mà nhìn lại bản thân mình đi? Mũi hếch mắt lươn, mặt đầy nếp nhăn răng thì vàng khè, người ta bảo tướng do tâm sinh quả không sai, nhìn qua là biết ngay cái phường cay nghiệt vô liêm sỉ rồi!”
Cả người bà bác run lên bần bật, ngón tay cũng run rẩy chỉ thẳng vào Ôn Mạt: “Mày!”
Thằng nhóc lao bổ tới đánh mạnh vào cánh tay Ôn Mạt một cái, giây tiếp theo liền giơ tay định đấm thẳng vào bụng cô: “Đồ đàn bà xấu xa! Tao đánh chết mày!”
Ôn Mạt vung tay tát thật mạnh vào mu bàn tay thằng bé một cái! Thằng nhóc “oa” lên một tiếng lại khóc rống lên, ôm chặt lấy eo bà nội gào thét ầm ĩ!
“Ối trời đất ơi, cháu đích tôn của tôi ơi Sao cô lại đánh người thế hả! Tôi phải báo công an!”
Ôn Mạt lạnh lùng đáp: “Báo đi chứ Bao nhiêu người đang ngồi đây nhìn thấy hết đấy, là nó ra tay đánh tôi trước, hơn nữa còn định tiếp tục đánh, tôi đánh trả lại một cái là phòng vệ chính đáng. Bậc làm cha làm mẹ như các người không biết dạy dỗ quản thúc, dung túng cho nó đánh tôi, giờ còn dám già mồm nói lý à? Hơn nữa tôi đang mang thai, vừa rồi nó định đấm thẳng vào bụng tôi đấy, nếu thực sự xảy ra chuyện gì thì có tán gia bại sản các người cũng đền không nổi đâu!”
Người phụ nữ béo này có thai rồi á?
Chồng cô ta là quân nhân, cô ta lại đang mang thai!
Bà bác há hốc mồm, nhất thời nghẹn họng không nói nên lời, trong lòng cũng dấy lên một phen sợ hãi toát mồ hôi hột.
Nếu cháu trai bà ta mà bị người đàn bà này ăn vạ thì nhà bà ta gặp rắc rối to rồi!
Bà ta cũng là thân nhân quân đội, đương nhiên biết rõ tính chất nghiêm trọng của việc này!
“Thì... thì cô cũng không được đánh trẻ con chứ, cô không thể dùng lời nói mà bảo nó à? Thôi thôi, tôi chẳng thèm chấp nhặt với cô nữa!” Bà bác chột dạ nói lảng đi.
Ôn Mạt nhìn bà ta bằng ánh mắt như nhìn một kẻ ngốc: “Bớt kiếm chuyện với tôi đi, còn dám có manh động giơ tay đánh người nữa thì tôi sẽ thay các người dạy dỗ lại nó cho ra trò!”
Thằng nhóc nhìn qua là biết đã bị Ôn Mạt đánh cho sợ khiếp vía rồi, nó vừa xoa mu bàn tay bị đánh đỏ ửng sưng vù, người vừa run rẩy co rúm lại rồi rúc vào lòng mẹ.
Bà bác nghĩ đến cái mồm mép té tát, nói năng sắc bén chửi người không ngượng miệng của Ôn Mạt vừa rồi, cuối cùng đành phải ngậm chặt miệng lại, chỉ dám liếc xéo Ôn Mạt một cái đầy hậm hực.
Ôn Mạt quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, thế giới cuối cùng cũng được yên tĩnh trở lại.
Đến buổi trưa, trong toa tàu bắt đầu có nhân viên đẩy xe đi bán cơm hộp, có loại sáu hào và loại chín hào.
Bà bác bên cạnh bấm bụng mua một suất cơm hộp chín hào cho đứa cháu cưng ăn. Ôn Mạt liếc mắt nhìn qua, bên trong có thịt kho tàu, khoai tây xào sợi và cà tím, kèm theo cơm độn hai loại gạo.
Bà bác nhìn sang Ôn Mạt, trên mặt lộ rõ vẻ ta đây đầy đắc ý muốn khoe khoang.
“Cháu ngoan của bà Ăn đi cháu, đây là cơm hộp tận chín hào bà nội mua cho cháu đấy, thứ này chẳng phải ngon hơn mấy cái thứ bánh ngọt rách nát kia bao nhiêu lần sao, nào, lần này cháu cứ ăn cho đã đời nhé!”
Ôn Mạt cắn một miếng thật to, các loại hương vị thơm ngon hòa quyện vào nhau, bùng nổ ngập tràn trong khoang miệng.
Món này mà có thêm chút hành hoa xắt nhỏ với cây xúc xích nướng, uống kèm một cốc sữa đậu nành nóng hổi nữa thì đúng là hoàn hảo không còn gì bằng!
Ôn Mạt ăn ngon lành đến phát thèm, bà bác bên cạnh nhìn thấy đồ ăn của Ôn Mạt rồi lại nhìn sang mâm cơm của mình, trong lòng lập tức lại bực bội không thôi!
Đã béo như lợn thế kia rồi mà còn ăn sang như thế, sao không nghẹn chết đi cho rảnh nợ!
Mang thai thì đã làm sao, có cần phải hoang phí đến mức này không chứ!
Bà bác tức tối cắn mạnh một miếng bánh bao bột ngô cho bõ ghét.
Ôn Mạt chẳng thèm để tâm đến mấy kẻ rảnh rỗi vô vị, cô cuộn liền hai chiếc bánh ăn hết sạch, bụng cũng đã lưng lửng no.
Cô ra ngoài đi vệ sinh một chuyến, vươn vai vận động cơ thể một chút rồi chạy đi hỏi nhân viên phục vụ về việc đổi vé giường nằm. Người ta bảo ít nhất phải đến ngày mai mới có giường nằm trống và phải dựa theo thứ tự đăng ký để bổ sung vé.
Ôn Mạt đành phải kiên nhẫn chờ đợi, sau đó quay trở về chỗ ngồi.
Ôn Mạt chợp mắt ngủ một giấc, đến khi tỉnh dậy nhìn đồng hồ thì đã hơn ba giờ chiều, xung quanh hầu hết mọi người đều đang gà gật ngủ say.
Cô tiếp tục ngồi ngắm cảnh vật bên ngoài cho đỡ chán, giữa chừng còn ăn thêm một quả táo chua lè chua lét, nhưng để tránh lãng phí nên cô vẫn ráng ăn cho hết.
Bữa tối Ôn Mạt mua một suất cơm hộp loại chín hào.
Mùi vị cũng tàm tạm, có điều lượng thức ăn hơi ít, Ôn Mạt phải cho thêm một ít sốt ớt thịt bò vào mới đủ ăn no bụng.
Đến đêm, nhiệt độ trên tàu bắt đầu hạ thấp xuống, Ôn Mạt lấy một chiếc chăn mỏng trong túi xách ra quấn quanh người, trải qua đêm đầu tiên trên chuyến tàu hỏa.
Ngồi ngủ quả thực chẳng dễ chịu chút nào, nhưng cũng chỉ có thể ráng chịu đựng. Cứ như vậy suốt hai ngày trời, mới có nhân viên phục vụ đi tới tìm Ôn Mạt, thông báo rằng đã có chỗ ở toa giường nằm.
Ôn Mạt lập tức xách hành lý lên, không thèm ngoảnh đầu lại mà đi thẳng theo nhân viên phục vụ sang toa giường nằm.
Điều mà Ôn Mạt không biết là sau khi cô rời đi, bà bác kia lại tiếp tục tự lẩm bẩm nói xấu Ôn Mạt với mấy người ngồi đối diện.
Tuy nhiên mấy người đối diện chẳng ai buồn tiếp lời, thậm chí còn lộ vẻ chán ghét. Bà ta lải nhải một hồi thấy chẳng ai hưởng ứng nên đành phải tự biết thân biết phận mà ngậm miệng lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

