Xe bò vừa tới huyện lỵ, Ôn Mạt liền đi thẳng tới nhà ăn quốc doanh, lúc này nhà ăn cũng vừa mới mở cửa.
Chị phục vụ đang đứng cầm phấn viết thực đơn hôm nay lên bảng đen. Ôn Mạt nhìn qua ô cửa sổ thấy hơi nóng bốc lên nghi ngút liền cất tiếng hỏi: “Chị ơi, bây giờ có món gì làm xong rồi ạ?”
Chị phục vụ thấy Ôn Mạt tới sớm như vậy, cứ như đi chạy chợ, vừa vặn cũng viết xong thực đơn, liền dùng giọng điệu lành lạnh đáp: “Tự nhìn đi!”
Ôn Mạt cũng không giận, đưa mắt nhìn bảng thực đơn trên bảng đen.
Mì Dương Xuân, bánh bao nhân thịt, bánh bao chay, sủi cảo nhân thịt lợn cần tây, sữa đậu nành mặn, quẩy rán.
“Cho em mười cái bánh bao nhân thịt, mười cái bánh bao chay, nửa cân sủi cảo nhân thịt lợn cần tây, đóng gói vào cặp lồng giúp em với ạ.
Lại thêm một bát sữa đậu nành mặn, hai chiếc quẩy rán ăn tại đây nhé!”
Vừa nói Ôn Mạt vừa lấy phiếu và tiền ra, phiếu là phiếu lương thực toàn quốc, phiếu lương thực địa phương thì cô đã dùng hết sạch rồi.
Mấy ngày nay Ôn Mạt liên tục ghé qua, chị phục vụ này nhìn mặt cũng đã thấy quen, liếc nhìn thân hình tròn trịa đẫy đà của Ôn Mạt, không nhịn được mà cất giọng bóng gió: “Nhà cô rốt cuộc có bao nhiêu người thế, sao lần nào tới cũng mua nhiều như vậy!”
Chị phục vụ tỏ vẻ nghi ngờ, cứ có cảm giác tất cả số đồ ăn này đều chui hết vào bụng cô gái béo trước mặt vậy!
Trước tiên đưa một bát sữa đậu nành và hai chiếc quẩy rán cho Ôn Mạt.
Ôn Mạt bưng lại chiếc bàn trống ở góc phòng, vừa ăn quẩy vừa húp từng ngụm sữa đậu nành.
Giữa tiết trời tháng mười này, chênh lệch nhiệt độ giữa sáng và tối rất lớn, sáng sớm tinh mơ được húp một bát sữa đậu nành ấm nóng, nhai miếng quẩy giòn rụm quả thực là hạnh phúc không gì sánh bằng!
Ôn Mạt chính là một người dễ thỏa mãn như thế, những điều hết sức giản đơn cũng đủ để khiến cô cảm thấy ngập tràn hạnh phúc!
Bỏ những chiếc cặp lồng đã đóng gói cẩn thận vào chiếc túi lưới mà thím Vương đưa cho, Ôn Mạt liền bước ra khỏi nhà ăn quốc doanh.
Lúc này cả người cô ấm áp vô cùng, chẳng thấy lạnh chút nào nữa!
Đi qua một con ngõ vắng, Ôn Mạt nhanh tay cất toàn bộ đồ ăn ở nhà ăn quốc doanh cùng với số thức ăn thím Vương cho vào trong không gian.
Đồ ăn thím Vương làm lúc này cũng đã nguội bớt về nhiệt độ bình thường rồi, đợi khi nào lên tàu hỏa lấy ra ăn thì sẽ không gây sự chú ý hay nghi ngờ của người khác.
Rời khỏi con ngõ, Ôn Mạt đi thẳng tới bến xe khách. Cô cần phải bắt một chuyến xe khách nhỏ để tới ga xe lửa, đến đúng trạm dừng là tới nơi.
Ôn Mạt trả ba xu tiền vé, ngồi trên chiếc xe khách nhỏ lắc lư xóc nảy chừng nửa tiếng đồng hồ thì đến ga.
Đến ga xe lửa, Ôn Mạt xuất trình giấy chứng nhận thân phận để đăng ký vào sân ga, đồng thời nói trước việc mình muốn mua vé giường nằm bổ sung, sau đó ngồi đợi lên tàu!
Ôn Mạt không mua được vé giường nằm ngay từ đầu, nhưng nhân viên bán vé bảo rằng đến giữa đường sẽ có người xuống xe, khi ấy có thể làm thủ tục đổi sang vé giường nằm.
Từ đằng xa vang lên tiếng còi tàu ầm vang, một đoàn tàu hỏa vỏ xanh chậm rãi lăn bánh tiến vào sân ga.
Ôn Mạt nhìn tấm vé trên tay mình, tìm được toa tàu tương ứng rồi theo số ghế ngồi xuống.
Chuyến tàu này chạy thẳng về hướng Kinh Thị, phải đi mất năm ngày trời.
Ôn Mạt ngồi cạnh cửa sổ, chẳng mấy chốc xung quanh đã có người lục tục ngồi kín chỗ.
Ngồi cạnh Ôn Mạt là một bà bác và một người phụ nữ trẻ dắt theo một đứa trẻ con, phía đối diện là một người phụ nữ có nét đẹp dịu dàng e ấp và một người đàn ông đeo kính trông có vẻ trí thức nho nhã.
Còn ở phía chéo bên kia là một người đàn ông mặc quân phục, người đàn ông này chính là kẻ si mê Ôn Tô Tô đến cuồng nhiệt - Triệu Đại Hải!
Có điều lúc này Ôn Mạt vẫn chưa biết chuyện đó, chẳng qua nhìn thấy người đàn ông này mặc quân phục nên cô mới liếc nhìn thêm một cái.
Mấy người ngồi đối diện nhau, bà bác và người phụ nữ ngồi cạnh Ôn Mạt là quan hệ mẹ chồng nàng dâu. Bà mẹ chồng cứ liên tục chì chiết, trách móc con dâu đủ điều, ồn ào đến mức khiến Ôn Mạt đau cả đầu.
Cô quay đầu nhìn sang, thấy người con dâu trẻ kia chỉ biết cúi đầu nghe lời, có vẻ như đã quá quen với cảnh này rồi.
May mà một lúc sau, bà bác thấy con dâu cạy miệng chẳng buồn đáp lấy một lời nên cũng cảm thấy mất hứng.
Hơn nữa, bà ta cũng đã cảm nhận được những ánh mắt khó chịu của những người xung quanh, cho nên chửi bới thêm vài câu rồi cuối cùng cũng chịu ngậm miệng lại.
Ôn Mạt đặt túi xách xuống dưới gầm ghế, cô lấy từ trong túi ra một chiếc bình nước quân đội, bên trong đã được cô pha sẵn nước suối linh tuyền.
Cô mở nắp bình ra uống một ngụm, vị nước ngọt thanh mát lành lan tỏa khắp khoang miệng.
Triệu Đại Hải ngồi ở phía đối diện chéo nhìn thấy Ôn Mạt cầm bình nước quân đội, không khỏi liếc mắt đánh giá cô thêm một cái.
Anh ta nhìn ngắm Ôn Mạt, chỉ cảm thấy người phụ nữ này đúng là béo thật, ngồi đó mà thịt ở bắp đùi trông to bè hẳn ra, trên bụng cũng không giấu nổi một ngấn mỡ thừa nhô lên.
Tuy nhiên khuôn mặt dù tròn trịa nhưng đôi mắt lại to một cách kỳ lạ, khuôn mặt lúc nào cũng như đang mỉm cười, khiến người ta cảm thấy có nét gì đó khá thân thiện, gần gũi.
Ánh mắt anh ta vô tình rơi xuống trước ngực người phụ nữ, cũng không phải Triệu Đại Hải cố ý muốn nhìn, mà thực sự là khuôn ngực đẫy đà của cô quá mức bắt mắt, dù bên ngoài có mặc thêm một chiếc áo khoác thì vẫn có thể cảm nhận rõ ràng sự đẫy đà nhấp nhô bên trong.
Thấy ánh mắt Ôn Mạt lướt qua phía mình, Triệu Đại Hải chột dạ vội vàng dời tầm mắt đi chỗ khác.
Anh ta đúng là điên rồi!
Sao lại có thể bị một người phụ nữ béo ú thu hút được cơ chứ!
Loại phụ nữ này thì có chỗ nào đẹp đẽ, phải mảnh mai thon thả như Tô Tô mới là xinh đẹp chuẩn mực chứ!
Ôn Mạt không hề hay biết những lời lẩm bẩm chê bai trong lòng của người đàn ông ngồi chéo đối diện, cô giả vờ thò tay vào túi xách, nhưng thực chất là lấy từ trong không gian ra một gói bánh đậu xanh mua ở cung tiêu xã.
Ôn Mạt đã chia sẵn bánh đậu xanh thành từng phần nhỏ từ trước, mỗi phần hai cái, đủ cho cô ăn vặt một lần.
Hai ngày nay cô đã phát hiện ra mình ăn rất nhiều mà lại nhanh đói, một phần là do dạ dày của nguyên chủ vốn đã to vì ăn uống đầy đủ, cộng thêm việc đang mang thai nên miệng lúc nào cũng thèm ăn.
Cái miệng cứ muốn nhai một thứ gì đó.
Ôn Mạt vừa ngắm nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, vừa nhâm nhi từng miếng bánh.
Bà bác ngồi bên cạnh vốn là kẻ lắm mồm, thấy Ôn Mạt dùng bình nước quân đội lại còn ăn loại bánh đậu xanh giá tận năm xu một cái ở cung tiêu xã, liền không nhịn được mà cất tiếng dò hỏi.
“Này cô gái Cô định đi đâu thế? Tôi thấy cô dùng cái bình nước quân đội này, có phải người nhà đi bộ đội không? Con trai tôi đi lính ở Kinh Thị đấy, cấp bậc Liên trưởng cơ, chuyến này tôi đi Kinh Thị là để theo quân đấy!”
Bà bác vừa nói vừa lộ rõ vẻ mặt đầy tự hào!
Người con dâu ngồi bên cạnh liếc nhìn mẹ chồng, trong lòng dường như có chút oán thán. Rõ ràng là chồng bảo cô ấy dẫn theo con trai tới theo quân, cô ấy cứ ngỡ cuối cùng cũng có thể sống những ngày tháng riêng tư của gia đình ba người!
Thế nhưng mẹ chồng lại nằng nặc đòi đi theo cùng, tâm trạng cô ấy đúng là trải qua một phen chìm nổi thất vọng cùng cực!
Triệu Đại Hải vừa nghe thấy là cấp bậc Liên trưởng, cũng không nhịn được mà nhìn sang hai mẹ con nhà kia, đặc biệt là nhìn người phụ nữ trẻ.
Trong lòng anh ta thầm nghĩ, nếu như Tô Tô có thể gả cho mình rồi đi theo quân thì tốt biết mấy, Tô Tô xinh đẹp hơn người phụ nữ trước mặt này nhiều lắm!
Vợ đẹp con ngoan, cuộc sống êm ấm như thần tiên ấy, chỉ nghĩ thôi cũng thấy vui sướng trong lòng.
Ôn Mạt đang ăn rất ngon lành, quay đầu lại thản nhiên đáp một câu: “Chồng tôi là quân nhân!”
Ôn Mạt chỉ nói ngắn gọn một câu như vậy, không hề nhiều lời thêm.
Bà bác còn định nói thêm gì đó, thì đứa cháu trai ngồi bên cạnh nhìn thấy Ôn Mạt ăn bánh đậu xanh tỏa ra mùi thơm ngào ngạt, nước dãi đã bắt đầu chảy ròng ròng.
“Bà nội, bà nội, cháu cũng muốn ăn! Cháu cũng muốn ăn cái bánh kia!”
Bà bác quay sang dỗ dành đứa cháu cưng: “Được được được, cháu ngoan của bà, để bà hỏi xem cô này có chịu cho cháu một cái không nhé!”
Nói đoạn, bà bác quay sang nhìn Ôn Mạt với vẻ mặt nịnh bợ, xun xoe.
Mà lúc này, chiếc bánh đậu xanh thứ hai của Ôn Mạt đã bị cô cắn dở một miếng rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
