Chúc Nhan hoàn toàn không hay biết gì về chuyện này.
Khúc mắc nhỏ vừa rồi đã bị cô ném ra sau đầu. Cô còn có việc quan trọng phải làm, quan trọng hơn mấy chuyện của Phong Hành nhiều.
Người kia thong thả nhận lấy phong bì: “Xin cứ yên tâm, cứ giao hết cho chúng tôi.”
“Các anh có thông tin gì của Bùi Khanh không?”
“Tư liệu về Bùi Khanh rất ít. Hơn mười năm trước sau khi ra nước ngoài, ông ta chưa từng nhận bất kỳ cuộc phỏng vấn nào. Không ai biết bây giờ ông ta trông ra sao, sống ở đâu. Chỉ biết phòng nghiên cứu của ông ta do Lục Đình Sâm rót vốn, thành quả nghiên cứu vô cùng xuất sắc.”
“Những điều anh nói tôi đều biết cả rồi, có thông tin nào tôi chưa biết không?” Chúc Nhan bắt đầu hoài nghi năng lực làm việc của bọn họ.
“Tất nhiên, tất nhiên rồi.” Thám tử vội vàng đáp: “Chúng tôi có manh mối gần đây của ông ta.”
“Manh mối gì?”
“Tại một bệnh viện ở nước ngoài, ông ta có để lại thông tin hữu ích. Chúng tôi lần theo đó và đã biết được diện mạo hiện tại của ông ta.”
Thám tử vừa nói vừa đưa ra một bức ảnh. Rõ ràng đây là hình ảnh trích xuất từ camera an ninh được chụp lại bằng điện thoại, sau đó in ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
