Đôi môi mỏng của Lục Đình Sâm khép lại, hơi hất cằm lên.
Không ai dám lớn tiếng quát tháo anh, bị Chúc Nhan nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm như vậy, anh rất không vui.
Chúc Nhan nhìn thấy sự tức giận nơi đuôi mắt chân mày anh, phản ứng lại bây giờ không thể chọc anh tức giận, vội vàng hạ thấp tư thế, nhẹ giọng xin lỗi: “Xin lỗi, tôi chỉ là quá nóng ruột...”
Cô cúi đầu hồi lâu, vẫn không nghe thấy câu trả lời của Lục Đình Sâm, trái tim hung hăng thắt lại.
“Không tìm thấy sao?” Cô ngước mắt, cố gắng kiềm chế sự lo lắng trong lòng.
Lục Đình Sâm không nhanh không chậm lên tiếng: “Đã phái người đi tìm rồi.”
Cô gật đầu, thấp giọng nói lời cảm ơn.
Lục Đình Sâm nhìn dáng vẻ cúi mi thuận mắt của cô, chút cảm giác xa lạ nơi đáy lòng bị quét sạch sành sanh.
Đây mới là Chúc Nhan mà anh biết, vĩnh viễn cúi mi thuận mắt, vác một khuôn mặt dày bám lấy anh, nhìn thôi đã thấy đáng ghét.
Anh nhấc chân không chút lưu luyến rời đi, bóng lưng cao ngất biến mất ở cuối hành lang.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
