Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ly Châu Chương 9:

Cài Đặt

Chương 9:

Trước khi đến, Lục Dự còn nghĩ, tiểu Công chúa chỉ mới đến tuổi cập kê, sao có thể nói là mỹ nhân hay không mỹ nhân được?

Nghe những lời này, trong lòng Lục Dự giật thót.

Ly Châu sai Huyền Anh lấy bản đồ đã chuẩn bị sẵn, nói một cách nghiêm túc: “Trước tiên hãy nói cho ta biết lộ trình của chúng ta trong chuyến đi này.”

Huyền Anh dẫn người đến trên boong tàu sắp xếp một chỗ ngồi.

Trong lòng Lục Dự cảm thấy nghi hoặc, nhưng thấy Công chúa ra hiệu cho hắn ta ngồi xuống đối diện, vậy nên hắn ta chỉ đành cởi giày rồi nhanh chóng ngồi vào chỗ, chỉ vào bản đồ trên bàn, nói rõ từng đường đi.

Ly Châu lại hỏi về việc luân phiên trực của cận vệ dưới quyền Lục Dự.

Sau khi nghe xong câu trả lời của Lục Dự, Ly Châu lắc đầu: “Vẫn chưa đủ nghiêm mật, ngươi lại sắp xếp thêm ba người nữa theo dõi nhà bếp, mỗi một món ăn được đưa lên... ta nói là từng người trong số các ngươi, đều phải có người thử trước. Ngoài ra, toàn đội tuyệt đối không được uống rượu.”

Lục Dự trầm tư trong chốc lát.

Xem ra tiểu Công chúa này không tin tưởng người của Vệ úy phủ, nếu không, nàng nên triệu tập một vị Thiếu khanh Vệ úy khác trên thuyền, rồi cùng giao phó những lời này mới đúng.

“Vâng.”

Lục Dự lại nói: “Nếu đã như vậy, nửa đêm thuộc hạ cũng sẽ đích thân phái người luân phiên canh gác, tiện thể tuần tra bên trong và bên ngoài ngự thuyền.”

Ly Châu gật đầu.

“Nhưng... Công chúa lo lắng về nạn cướp bóc sao? Lộ trình chúng ta đi qua đều đã được Thiếu phủ và Vệ úy phủ cân nhắc kỹ lưỡng, lại là ngự thuyền, thật ra Công chúa có thể yên tâm.”

“Đương nhiên trong cung đã tận tâm tận lực, nhưng có một số nơi, lại lực bất tòng tâm.”

Lục Dự: “Ý của người là sao?”

Vẻ ngây thơ trong mắt vị tiểu Công chúa ban nãy đã nhanh chóng được thay bằng vẻnghiê m túc.

“Mấy năm nay, giặc cướp hoành hành khắp thiên hạ, tụ tập trong rừng sâu, ở địa phương lại có nhiều quan lại không làm gì, mấy năm trước phụ hoàng đã ban hành pháp lệnh, nếu không kịp thời tiêu diệt giặc cướp, hoặc tiêu diệt giặc cướp không hiệu quả, quan lại từ hai nghìn thạch trở xuống đều sẽ bị xử tử.”

Lục Dự: “Đây không phải là chuyện tốt sao?”

Ly Châu lắc đầu: “Tuy pháp lệnh tốt thật, nhưng dùng hình phạt quá nghiêm khắc, ngược lại khiến quan lại địa phương sợ bị giết, che giấu kĩ càng từng lớp từng lớp, khiến giặc cướp ngày càng lớn mạnh. Đến khi triều đình biết chuyện, đã không còn dễ thu dọn cục diện này nữa rồi.”

Lục Dự bừng tỉnh, trong mắt Ly Châu hiện vẻ kinh ngạc.

Ly Châu tiếp tục giải thích: “Cho nên, nếu chúng ta không gặp phải thì thôi, còn nếu gặp, vậy thì chắc chắn đó là giặc cướp hung hãn... Không đúng, ngay cả ngự thuyền tuần du cũng dám cướp, e rằng không phải giặc cướp hung hãn, phải gọi là phản tặc mới đúng.”

Đợi đến khi nàng dùng giọng điệu nặng nề nói xong chuyện này, lúc ngẩng đầu nhìn lên, lại thấy vẻ mặt Lục Dự hệt như đang đối diện với một tên kẻ thù hung hãn.

Nàng vội nói: “Đây cũng chỉ là phương án xấu nhất mà thôi, chắc cũng không xui xẻo đến mức này đâu, ta chỉ là muốn nhắc nhở Lục đại nhân đừng lơ là mà thôi.”

So với giặc cướp không liên quan gì đến mình thì Đàm hoàng hậu còn nguy hiểm hơn.

Nhưng dù sao, nàng phải nâng cao cảnh giác trong suốt chuyến đi này, mới có thể ứng biến theo tình hình.

“Lục Dự hiểu rồi, đa tạ Công chúa nhắc nhở.”

Nghe những lời này, Lục Dự không dám coi thường vị Công chúa nhỏ bé đã ở sâu trong cung này nữa.

Hắn ta cung kính chắp tay nói: “Tuy Công chúa vẫn luôn ở trong chốn thâm cung, nhưng vẫn biết chuyện thiên hạ, thuộc hạ thật sự bội phục.”

Ly Châu sững sờ một chút, mím môi lộ ra một nụ cười nhàn nhạt mang theo vẻ tiếc nuối.

Lục Dự từ biệt, Ly Châu lên boong tàu.

Sóng nước mênh mông, phong cảnh Lạc Hà đều thu hết vào tầm mắt, tầm nhìn lập tức trở nên rộng lớn.

Nghĩ đến lời nói vừa rồi của Lục Dự, Ly Châu có chút thất thần.

Đương nhiên cũng không phải vô duyên vô cớ mà nàng có thể biết hết chuyện thiên hạ như thế.

Trước đây Đàm Tuần phòng bị nàng, không bàn luận chính sự với Ly Châu, cũng không ở trong phủ Công chúa quá lâu.

Nhưng Bùi Dận Chi lại chưa từng né tránh.

Có lẽ là nhìn ra Ly Châu có hứng thú với những chuyện này, chàng vẫn luôn có hỏi là đáp, không hỏi cũng đáp.

Khi Bùi Dận Chi quyền thế nhất, thường triệu tập trọng thần trong phủ Công chúa để mở tiểu triều hội, những việc chính sự mà trước đây phụ hoàng không cho nàng dính vào, lúc đó vẫn thường tuỳ ý nàng quyết định.

Sau đó pháp lệnh này đã bị nàng tự tay phá huỷ.

Lúc đó, Bùi Dận Chi thấy nàng vui vẻ, vuốt ve mái tóc của nàng hỏi: “Công chúa thật sự ghét giặc cướp đến vậy sao?”

Ly Châu ngẩng đầu lên từ trong lòng chàng, cằm tì vào ngực Bùi Dận Chi, nở cười thẳng thắn.

“Đương nhiên rồi, chẳng lẽ trên đời này còn có người thích giặc cướp sao?”

Nàng hy vọng thiên hạ thái bình, biển lặng sông yên.

Nàng biết, Bùi Dận Chi cũng nghĩ như vậy.

_____

Gối lên ánh trăng và mặt hồ khẽ lay động, Ly Châu ngủ một đêm ngon giấc.

Lúc nàng mở mắt ra, trời chỉ mới tờ mờ sáng, nàng đưa tay đẩy cửa sổ ra nhìn, núi non trùng điệp, mấy đỉnh núi nhấp nhô tựa như tranh vẽ, không còn thấy thành trì ven bờ nữa.

Hỏi ra mới biết, họ đã xuôi theo Lạc Hà, đi về phía bắc rời khỏi núi Lê.

Ly Châu ngáp một cái, uể oải ngồi trước gương trang điểm, mặc cho nữ tỳ chải tóc rửa mặt cho nàng.

Khi còn vài cây trâm chưa cài xong, Huyền Anh bước vào, nàng cho lui hết mọi người xung quanh, cầm lấy trâm cài hoa trên bàn, ghé vào tai Ly Châu khẽ nói: "Trước khi trời sáng, thừa lúc sương sớm, Trường Quân đã phái bồ câu đưa tin đến, những thứ mà Công chúa bảo hắn chuẩn bị, đều đã được ngụy trang thành hàng hóa thông thường, đưa lên thuyền chở hàng rồi, thuyền hàng sẽ bám sát phía sau, xin Công chúa yên tâm."

Nhắc đến chuyện này, đuôi mắt Ly Châu cong lên: "Vậy thì tốt."

Trên ngự thuyền người đông mắt tạp, những thứ nàng mang lên thuyền đều có người chuyên trách ghi chép lại.

Nếu là mấy thứ như xiêm y trâm cài, hương liệu phấn son thì không sao, nhưng có một số thứ nàng chuẩn bị cho Bùi Dận Chi, một khi mang lên thuyền sẽ khó tránh khỏi gây chú ý, cũng không tiện giải thích.

Trước khi lên đường, Ly Châu đã bảo hoạn quan Trường Quân bên cạnh nàng, bí mật xuất cung mua sắm, giả làm dược thương, đi một thuyền khác theo sau.

Không sai, những thứ mà Ly Châu bảo Trường Quân đi mua sắm, phần lớn đều là dược liệu.

Nàng từng nghe một vị quan cùng quê với chàng nói, khi Bùi Dận Chi chưa ra làm quan, chàng vốn là một kẻ ốm yếu nổi tiếng ở quận Y Lăng, lúc chàng lớn đến năm mười mấy tuổi, hầu như chưa từng bước chân ra khỏi cửa lớn Bùi phủ.

Thật ra Ly Châu vẫn còn có chút nửa tin nửa ngờ với tin tức này.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc