Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ly Châu Chương 8:

Cài Đặt

Chương 8:

Bà ta nên là tuyệt sắc, nhất định phải là tuyệt sắc, nếu không, làm sao có thể lấy thân phận hèn mọn như một nữ nhân giặt giũ mà trở thành mẫu nghi thiên hạ?

Lại làm sao có thể... sau khi chết nhiều năm vẫn khiến một vị quân vương nhớ mãi không quên?

Đàm hoàng hậu thu hồi ánh mắt, đứng dậy một cách vô vị.

“Khó cho Công chúa một lòng hiếu thảo... Cứ dưỡng bệnh cho tốt đi, Thiếu phủ và Tông chính tự sẽ lo liệu thuyền bè hành trang cho ngươi, đợi Thái sử lệnh xem tinh chọn ngày, định ngày, sau đó có thể lên đường rồi.”

“Đa tạ nương nương.”

Đợi đến khi đoàn người của hoàng hậu đã hoàn toàn rời đi, Ly Châu mới ngẩng đầu lên.

Đàm hoàng hậu vẫn như cũ, gặp chuyện gì không quyết định được thì giết người trước, vừa nhắc đến Tiên hoàng hậu là đã đổi sắc mặt.

Tấm gương đồng không xa phản chiếu một khuôn mặt có vẻ tiều tụy.

Cách nhiều năm như vậy, nàng diễn vẻ vô dụng vẫn cứ tự nhiên như vậy, thật không biết là chuyện tốt hay chuyện xấu.

Ly Châu xoa xoa mặt.

Nói chung tin tốt vẫn nhiều hơn.

Không ai mất mạng, nàng cũng có thể thuận lợi xuất cung, cho dù sau này còn ngàn nan vạn hiểm...

Cứ vượt qua khó khăn thôi.

Ngày mồng bảy tháng chín, lá phong đỏ rực, đã đến lúc nên xuất hành rồi.

Minh Chiêu Đế sai người chuẩn bị xe Kim Căn, sáu ngựa cùng kéo, đích thân tiễn Ly Châu ra khỏi cửa Trung Môn Thiên tử.

Vốn là lòng yêu thương con gái của quân vương, quần thần đều nhắm mắt làm ngơ, nhưng lại cố tình, ông lại để Đàm hoàng hậu và hoàng tử Thẩm Phụ cùng đi tiễn.

Hoàng hậu và Hoàng tử không ngồi xe cùng Thiên tử, vậy nên nghi trượng xe ngựa chỉ có thể đi ra từ cửa bên.

Trăm quan công khanh chứng kiến cảnh này đều nhăn nhó mặt mày.

Phải biết rằng lúc trước khi tiên Hoàng hậu sinh con, vừa qua trăm ngày, Minh Chiêu Đế đã phá lệ phong cho hài tử này làm Thanh Hà công chúa, ban cho một huyện thực ấp.

Khi Thanh Hà công chúa được sáu tuổi, tiên Hoàng hậu qua đời, Minh Chiêu Đế đau lòng khôn xiết, lại ban cho Thanh Hà công chúa hai quận thực ấp, quy cách sánh ngang Hoàng tử thân vương.

Còn hoàng tử Thẩm Phụ, với tư cách là đích trưởng tử của Minh Chiêu Đế, vẫn là độc đinh, nhưng mãi đến năm tám tuổi mà vẫn chưa nhận được sự sủng ái gì.

Hôm nay Công chúa lại ra cửa Trung Môn, còn Hoàng tử lại phải đi cửa bên.

Thiên hạ đều nói, mẫu thân nhờ hài tử mà sang.

Nhưng đạo lý này khi rơi vào hai vị Hoàng tử và Công chúa của Nam Ung, lại là hài tử nhờ mẫu thân mà sang, ai cũng thấy rõ.

Ly Châu cũng đầy vẻ ưu sầu.

Kiếp trước Thẩm Phụ lên ngôi, nàng bị hãm hại thê thảm như vậy, trong đó có một nửa công lao của phụ hoàng nàng.

Lạc Hà đã ở ngay trước mắt.

Thật sự không thể tiễn nữa, Minh Chiêu Đế bịn rịn không rời, lại dặn dò thêm mấy câu nữa.

“Ngoài những người do Thiếu phủ và Tông chính phủ sắp xếp, phụ hoàng còn sắp xếp Lục hiệu uý, Lục Dự, dẫn theo vệ binh đi cùng, người này đáng tin cậy, dọc đường cứ giao cho hắn, còn nữa, con...”

Minh Chiêu Đế nhìn quanh bốn phía, không nhìn thấy bóng dáng quen thuộc, hỏi: “Đúng rồi, tiểu thái giám tên Trường Quân bên cạnh con đâu?”

Sau khi giao phó xong những điều này, Minh Chiêu Đế vỗ vỗ vai Ly Châu, trong mắt dường như còn ngàn vạn lời muốn nói, nhưng cuối cùng chỉ nói: “Chuyến đi này, núi cao nước xa, phụ hoàng lực bất tòng tâm, con thật sự phải đi sao?”

“Phụ hoàng sẽ không cảm thấy hối hận ngay lúc này đấy chứ?”

Ly Châu sốt ruột nói nhanh: “Phụ hoàng, nếu người cảm thấy ta chỉ du sơn ngoạn thủy thôi thì không ổn, vậy thì ta có thể tuần tra công trình sông ngòi dọc đường, thị sát muối sắt thay phụ hoàng. Còn nếu người cảm thấy ta chi tiêu quá lớn, vậy thì cũng có thể tinh giản vật tư...”

“Con nói bậy gì vậy, Công chúa nhà trời, cần gì phải lo những chuyện tục tĩu này?”

Minh Chiêu Đế cười lớn, xoa đầu nàng.

“Cứ đi du sơn ngoạn thủy với phò mã của con đi, phụ hoàng về đây, chúc nữ nhi của ta đi đường thuận buồm xuôi gió.”

Xe giá của Thiên tử hùng hậu trở về, Ly Châu đứng tại chỗ tiễn đưa.

Ngay khi Ly Châu vừa cảm thấy buồn rầu vì cảnh chia ly, rèm lụa trên xe giá của Hoàng hậu bị gió thổi, Ly Châu lập tức mắt đối mắt với Đàm hoàng hậu.

Nàng gần như lập tức quay đầu, kéo nữ quan Huyền Anh đang đứng bên cạnh.

“Đi mau đi mau!”

Khuôn mặt hiện vẻ kinh sợ hoảng hốt, tựa như sau lưng có ma đuổi theo.

Đàm hoàng hậu thấy vậy, khoé môi giật giật.

“Mẫu thân!”

Tiểu tử ngồi bên cạnh bà ta bất mãn lên tiếng, giơ cánh tay bị bó hệt như chiếc bánh ú quấn lấy cánh tay mẫu thân mình.

“Sao người không trút giận thay nhi thần! Thẩm Ly Châu ức hiếp người quá đáng! Nàng ta đáng chết!”

“Suỵt...”

Ngón trỏ thon dài lạnh lẽo để lên môi hắn, Đàm hoàng hậu cụp mắt nhìn nhi tử.

“Còn chưa chịu đủ thiệt thòi vì ăn nói lung tung sao? Nếu con còn ăn nói bậy bạ nữa, mẫu thân thì sẽ khâu miệng con lại đấy.”

Thẩm Phụ rụt người lại.

Đàm hoàng hậu dời tầm mắt.

“Đừng vội, chỉ cần nắm được quyền hành trong trong tay, muốn nốt trôi cơn tức giận này, chẳng phải chuyện gì khó, không phải sao?”

Huyền Anh đỡ Ly Châu lên thuyền.

“Công chúa đừng sợ, ai cũng biết, người phụ trách tuần phòng chuyến đi này là Vệ úy phủ, Vệ úy Dương Côn chính là phò mã của cháu gái Hoàng hậu, nếu Công chúa xảy ra chuyện gì trong suốt chuyến đi này, Hoàng hậu cũng không thoát khỏi liên quan.”

Ly Châu nghe vậy lại lắc đầu: “Ngươi không hiểu Hoàng hậu rồi, bà ta không phải là người bình thường, một khi Hoàng hậu nổi điên lên, ngay cả Đàm thị cũng không quản được bà ta.”

Nhưng cho dù như vậy, Ly Châu vẫn phải xuất cung.

Kết cục cho việc ở lại trong cung, kiếp trước nàng đã trải qua một lần, chẳng qua là đợi chết như ếch ngồi đáy giếng mà thôi.

Nàng không còn lựa chọn nào khác, phải ra khỏi cung thử một lần.

Huyền Anh nhìn Ly Châu mấy lần.

Tiểu Công chúa dạo gần đây càng ngày càng hoảng sợ, nếu nói nàng nhát gan, nhưng lại dám đi xa ngàn dặm, thật khiến người ta không hiểu.

“Thuộc hạ Lục Dự, Lục Vô Cữu, tham kiến Thanh Hà công chúa.”

Chỉ nghe một tiếng “cạch” quỳ xuống, Ly Châu quay đầu, không nhìn thấy người nói chuyện trông như thế nào, mà trước tiên đã nhìn thấy một đôi tay chắp quyền giơ cao.

Ly Châu không nhịn được cười khẽ, nói: “Hiệu úy miễn lễ, ngươi đứng lên đi.”

Sau khi đứng dậy, Ly Châu phát hiện người này cao hơn tám thước, dáng vẻ cao to vạm vỡ.

“Chuyến đi này phải nhờ Hiệu úy vất vả điều động sắp xếp, sự an nguy của ta xin giao cho ngươi.”

Nghe thấy giọng nói ngọt ngào mang theo ý cười này, Lục Dự theo bản năng ngẩng đầu nhìn một cái, sau đó mới nhớ ra đây là Công chúa, không thể mạo phạm, vội vàng cúi đầu xuống.

Tuy chỉ là nhìn lướt qua, Lục Dự vẫn không khỏi kinh ngạc trước vẻ đẹp trong khoảnh khắc đó.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc