Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ly Châu Chương 5:

Cài Đặt

Chương 5:

Tính toán thời gian, Ly Châu bước vào đúng lúc giờ học buổi sáng kết thúc.

Thái phó đặt cuốn kinh thư xuống, nhìn vị tiểu Hoàng tử đang ngủ gật dưới thềm, không nhịn được lắc đầu thở dài. Ông ấy vừa liếc mắt nhìn thấy Ly Châu tới, hai mắt đột nhiên sáng lên.

"Sao Công chúa lại đến đây? Lão thần tham kiến Công chúa."

Eo của Thái phó còn chưa kịp cong hẳn xuống, lại được Ly Châu đích thân đỡ dậy.

Ngay khi vừa ngẩng đầu lên, Thái phó lập tức nhìn thấy đôi mắt sáng quắc của Ly Châu đang nhìn chằm chằm vào mình.

Thái phó nghi hoặc hỏi: "Hôm nay trên mặt lão thần… có gì không sạch sẽ sao thưa Công chúa?"

"Không phải." Ly Châu cười nói: "Lâu rồi không gặp tiểu lão đầu, ta có chút nhớ ngươi rồi đấy."

Mặc dù trên mặt nàng đang cười, nhưng trong lòng Ly Châu lại có chút chua xót.

Ở kiếp trước, vị Thái phó này thậm chí còn không sống được tới ngày Nam Ung diệt vong.

Khi Nam Ung thảm bại lần đầu trước Bắc Việt, triều đình quyết định nộp thuế tuế cho Bắc Việt, Thái phó lập tức dẫn đầu quần thần chủ chiến dâng lên vô số tấu chương.

Vậy mà Minh Chiêu Đế làm như không thấy, Thái phó vội vàng quỳ gối trước điện Ngọc Đường, khẩn cầu Hoàng đế phái binh xuất chiến.

Tuy vậy, Minh Chiêu Đế vẫn không chấp thuận.

Ngay trong ngày đoàn xe áp giải thuế tuế khởi hành từ Lạc Dương, tin tức từ phủ Thái phó cũng được truyền đến…

Thái phó bế môn suốt bảy ngày, tuyệt thực mà chết. Khi chết, ông ấy vẫn giữ tư thế khấu bái, hướng thẳng về phía cố đô của triều Ung.

Hình ảnh trên linh đường vào kiếp trước trùng khớp với bónh hình trước mắt.

"Công chúa càng nói vậy, lão thần càng thêm cảnh giác."

Nhìn vị Công chúa trạc tuổi cháu gái mình, vị Thái phó râu tóc bạc phơ cười đến mức nơi đuôi mắt chồng chất nếp nhăn.

"Lần trước Công chúa cương quyết bắt lão thần mang bức mực bảo của Công chúa tới Nguyệt Đán Bình, nào ngờ danh tiếng nổi lên như cồn, cả Lạc Dương đều dò hỏi đó là tác phẩm của danh gia nào, suýt chút nữa đã không giấu nổi, lần này xin người đừng bắt lão thần làm chuyện như vậy nữa."

"Lần này không phải thế đâu!"

Ly Châu vội vàng giải thích: "Hôm nay ta đến đây là muốn nhờ Thái phó viết một phong thư tiến cử, tiến cử một vị học sĩ đến làm đệ tử nhập thất của đại nho đương thời, Tạ Kê."

Câu trả lời này thực sự nằm ngoài dự liệu của Thái phó.

Nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc, không có vẻ gì là đang đùa giỡn của Ly Châu, Thái phó biết nàng có điều muốn nói, ông ấy nhanh chóng đưa mắt liếc nhìn xung quanh, sau đó giơ tay dẫn nàng vào nội thất.

Sau khi an tọa trước một bức bình phong được chạm trổ sơn son, ông ấy tỉ mỉ dò hỏi: "Lâu nay Công chúa vẫn luôn sống trong thâm cung, ít giao du với người ngoài, không biết vị học sĩ nhà nào mà lại có vinh hạnh lớn như vậy, được Công chúa đích thân tiến cử?"

"Thật ra ta cũng không rõ lắm."

Ly Châu ra vẻ ngây thơ không biết gì, chớp chớp mắt nói: "Là Ngọc Huy ca ca nhờ ta giúp việc này, nói rằng tuy Tạ Kê có đại tài, nhưng tính tình quái gở, không dễ dàng thu nhận đệ tử khác họ, cũng chỉ có Thái phó là có giao tình tốt với Tạ Kê, mới có thể nể mặt nhận lời."

Thái phó nghe xong, chân mày ông ấy nhíu chặt, đưa mắt nhìn Ly Châu, vẻ mặt muốn nói lại thôi.

Thật ra việc tiến cử một học sĩ cũng chẳng phải việc gì lớn, chỉ là người này sau này vào làm quan, chắc chắn sẽ trở thành một trong những cánh tay đắc lực của Đàm gia.

Công chúa làm việc chẳng khác nào đang dệt áo cho người khác mặc.

Nhưng ông ấy có thể nói gì đây?

Thế lực của các hào tộc bản địa phương Nam vô cùng mạnh, triều đình Nam Ung dời đô tới đây, muốn chính lệnh thông suốt, tất phải bồi dưỡng ngoại thích họ Đàm để chống lại các hào tộc này.

Cho dù sau này thế lực của Đàm gia lớn mạnh, sẽ uy hiếp đến Hoàng thất, thì đó cũng là chuyện sau này.

Việc đích trưởng của của Đàm gia cưới Công chúa là chuyện đã được định sẵn từ trước.

Thái phó cũng không nói gì nhiều nữa, lấy thẻ tre ra, cầm bút viết mấy chữ đầu, hỏi Ly Châu tên họ của đối phương.

"Bùi thị ở Y Lăng, Bùi Dận Chi."

Ly Châu chống cằm, khi nói ra cái tên này, trên mặt nàng mang theo ý cười.

Nhưng trong lòng Thái phó lại có hơi nghi ngờ.

Bùi thị ở Y Lăng?

Họ Đàm đào đâu ra cái tên nghèo kiết xác này vậy?

Thái phó thầm thở dài một hơi, nhưng ông ấy vẫn hạ bút viết trọn cái tên này, sau đó đóng dấu ấn văn đỏ.

Lúc đưa thư tiến cử cho Ly Châu, Thái phó lại ân cần dặn dò: "Hiện nay trong triều đình có không ít người có kiến thức, nhưng người có năng lực làm việc thực tế lại không nhiều. Dù lập trường thế nào, đợi người này sau này ra làm quan, vẫn cần phải ghi nhớ, trung thành với bệ hạ, trung thành với bách tính Nam Ung..."

"Thái phó cứ yên tâm!"

Ly Châu nhanh tay đoạt lấy bức thư tiến cử kia, Thái phó giật mình, vừa ngẩng đầu lên đã vừa khéo đối diện với ánh mắt sáng ngời, kiên định của tiểu Công chúa.

"Tuy người này còn chưa đến tuổi đội mũ quan, nhưng tài hoa xuất chúng, thân yếu chí kiên, chí hướng cả đời chỉ cầu mong có thể thu phục mười một châu ở phương Bắc, vì việc này mà có thể chịu cảnh gan óc nát tan, chết không quay gót! Nếu hắn vào làm quan, chắc chắn có thể chỉnh đốn lại cục diện đang tan rã, trở thành trụ cột của Nam Ung!"

Tiểu lão đầu nghe Ly Châu nói xong thì ngẩn người.

"Nam Ung chúng ta vẫn còn thiếu niên anh hùng như vậy sao?"

Ly Châu nghiêm túc gật đầu.

Những lời này không phải do Ly Châu nói, mà là do một vị Tam Công kiếp trước, Ngự sử đại phu Từ Mộng Huyền, đã đích thân nói với các đại thần.

Nghe nói, sau khi Bùi Dận Chi được thăng chức đến Lạc Dương làm quan, Từ Mộng Huyền vô cùng coi trọng vị thanh niên trẻ tuổi này.

Được Tam Công khen ngợi, Bùi Dận Chi vừa đến Lạc Dương đã nổi tiếng vang dội.

Nhưng sau này cũng có rất nhiều lời đồn nói rằng Từ Mộng Huyền bị Bùi Dận Chi uy hiếp, thế nên mới bị ép nói ra những lời tâng bốc quá mức, trái với lương tâm ấy, giúp chàng tạo thanh thế.

Khi nghe những lời đồn đại như vậy, Ly Châu chỉ biết khinh thường bĩu môi.

Một đám người nhát gan, ngay cả bậc anh hùng của Nam Ung mà cũng dám bôi nhọ!

Nếu không nhờ Bùi Dận Chi giương cao ngọn cờ chủ chiến, vậy thì chẳng cần đợi đến năm Hi Ninh thứ bảy, Nam Ung đã diệt vong từ lâu rồi.

Một đám bá quan văn võ đọc hết sách thánh hiền, nhưng chẳng biết vì sao lại đọc ra được cái tính ghen ghét, hẹp hòi đến thế.

Khi toàn bộ thắc mắc trong lòng đều đã được tháo gỡ, Ly Châu từ biệt Thái phó, bước chân nhẹ nhàng rời khỏi nội thất.

"Cái gì đấy? Cho ta xem với!"

Một giọng nói trẻ con đột nhiên vang lên sau lưng.

Gần như ngay lập tức, máu trong người Ly Châu dồn thẳng lên đầu, phản ứng cực nhanh, lập tức nghiêng người bảo vệ thư tiến cử trong lòng, khiến đối phương bắt hụt.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc