Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ly Châu sống nhẫn nhục cả đời, vậy mà trước lúc lâm chung lại làm một chuyện kinh thiên động địa chấn động cả Lạc Dương.
Vốn dĩ chuyện này không thể nào không bị phát hiện.
Từ khâu vận chuyển nguyên liệu vào Lạc Dương, cho đến phương sĩ nhập cung, rồi cuối cùng thi triển ở điện Gia Đức, trong quá trình thực thi có vô số khâu dễ lộ bí mật. Ấy thế mà cho đến khi sự việc xảy ra, tất thảy lại thuận lợi không chút trở ngại.
Đàm Thái hậu và Thiếu đế Thẩm Phụ đến chết cũng không dám tin nàng dám làm chuyện như vậy.
Nhưng không phải là Ly Châu nổi hứng nhất thời.
Nhìn lại cả một đời này, so với những công chúa Nam Ung quyền thế một thời, muốn mưa được mưa muốn gió được gió trước kia, Ly Châu thân là Thanh Hà công chúa lại sống uất ức.
Sinh mẫu nàng xuất thân là cung nữ giặt giũ mà lại được phong làm hoàng hậu, độc chiếm hậu cung.
Đáng tiếc là khi Ly Châu mới năm tuổi, bà đã mất vì bệnh.
Phụ hoàng là người yêu ai yêu cả đường đi lối về nên đã ban cho nàng thực ấp hai quận, ân sủng còn hơn cả hoàng đệ cùng cha khác mẹ.
Đáng tiếc thời thế loạn lạc, thiên tử còn phải dựa vào thế gia hào tộc mới đứng vững ở Lạc Dương, sao nàng có thể hành động tùy ý, muốn gì được nấy?
Ngược lại, ân sủng của phụ hoàng còn mang đến cho nàng vô số phiền phức.
Kế hậu xem nàng như cái gai trong mắt.
Người đệ đệ Thẩm Phụ lại càng xem nàng như cừu địch.
Thế nên vừa kế vị, Thẩm Phụ đã vội vàng gả nàng đi hòa thân, định gả nàng cho thiền vu Ô Hoàn năm mươi tuổi để đổi lấy hòa bình biên cương Nam Ung.
Nghe tin ấy, Ly Châu tức giận đến mức trùm chăn khóc một trận thảm thiết.
Tại sao chứ?
Bọn tôn thất ăn không ngồi rồi, bòn rút hết tinh túy triều đình Nam Ung, tại sao lại bắt nàng đi lấp cái lỗ hổng ấy?
Bởi vì nàng là công chúa Nam Ung?
Vậy tại sao bầy tôi bất tài lại được an hưởng vinh hoa, thiên tử tầm thường vẫn ngồi chễm chệ trên ngai vàng?
Nàng không cam lòng!
Nếu lúc ấy Bùi Dận Chi không thân chinh biên cương, đẩy lùi quân Bắc Việt ra ngoài Thần Nữ Khiếu, giải vây cho Nam Ung, có lẽ Ly Châu đã thực hiện ngay ý nghĩ đường cùng cháy nhà ra tro ấy rồi.
Nhưng bây giờ cũng chưa muộn.
Ngày nàng chết, là mùng ba tháng mười một năm Ất Dậu.
Là năm thứ ba phò mã Bùi Dận Chi của nàng qua đời, cũng là ngày giỗ của chàng.
Đạo quân Bắc Việt từng không dám bước chân vào Thần Nữ Khiếu giờ đã đánh tới dưới cổng thành Lạc Dương với tốc độ không gì cản nổi.
Tất cả đều biết, nếu Ly Châu lọt vào tay gã thì kết cục sẽ vô cùng thảm hại.
Bởi vì phò mã thứ hai của nàng là Bùi Dận Chi.
Bùi gia có gốc gác ở Y Lăng, tổ tiên của chàng từng giữ chức Thái thú Y Lăng, đời đời làm quan. Qua nhiều đời thay đổi, gia tộc nay vốn đã sa sút thành hàn môn, bỗng nhiên mộ tổ linh thiêng lại sinh ra được Bùi Dận Chi.
Tuy chàng là văn thần, nhưng cả đời chàng tới biên cương tận ba lần.
Lần đầu, chặn đứng giấc mộng cướp phía nam, cưới công chúa Thanh Hà của quân Bắc Việt.
Lần thứ hai, đoạt ba thành đất Bắc, tiêu diệt ba vạn quân Ô Hoàn liên minh với Bắc Việt.
Lần thứ ba, chàng dùng bốn vạn binh đánh bại mười vạn đại quân Bắc Việt, lại thân dẫn năm mươi kỵ binh tinh nhuệ đuổi vào đất Bắc, khiến đại tướng Bắc Việt tưởng mình thoát chết khiếp vía ngã ngựa, chết ngay tại chỗ.
Nếu không phải vì bệnh cũ của Bùi Dận Chi tái phát ngay lúc ấy, không chữa khỏi nên qua đời, thì với chàng, mười một châu đất Bắc đã gần như trong tầm tay.
Sao Hoàng đế Bắc Việt có thể không sợ, không hận?
Dù Bùi Dận Chi đã chết nhưng thê tử chàng vẫn còn, sao gã có thể dễ dàng buông tha chứ?
Ly Châu cũng rõ điều này.
Nên nàng không chạy trốn.
Chỉ là nàng không ngờ, trước khi gặp Hoàng đế Bắc Việt, nàng lại gặp phu quân cũ của mình - cháu trai Đàm Thái hậu, Đàm Tuần.
"Quân phản nghịch sắp vào thành rồi, Ly Châu, đi với ta. Chỉ cần ta còn một hơi thở, tuyệt đối sẽ không để nàng chịu nhục."
Tiếng khóc thảm thiết của bá quan công khanh vang bên ngoài điện Gia Đức.
Trong điện trống trải, nữ nhân ngồi trước án nghiên mực nghe thấy vậy thì khẽ dừng tay, ngẩng đầu lên.
Đứng trước mặt Ly Châu là một công tử quý tộc cao lớn phong nhã.
Rõ ràng là hắn vội vàng tới, tóc mai hơi không chỉnh tề nhưng đứng giữa điện, phong thái hắn vẫn ung dung như gió thông, phong thái cao vời khác hẳn người thường, đúng là dáng vẻ xứng danh con cái Tần gia nổi tiếng khắp sáu triều.
Nhưng lúc này trông thấy hắn, nghe lời hắn nói, Ly Châu không hề cảm động, chỉ thấy nực cười.
"Bây giờ ngươi mới tới nói với ta những lời này ư?"
Ly Châu buông bút xuống, đôi mắt trong veo đen trắng rõ ràng nhìn chằm chằm hắn, một lúc lâu mới nói:
"Đàm Ngọc Huy, ngươi quên mất lý do vì sao năm xưa ta và ngươi phải hòa ly rồi sao?"
Nàng gả cho hắn năm mười bảy tuổi.
Cuộc hôn nhân này không phải ý nàng muốn, nhưng nàng và Đàm Tuần vốn đã quen biết từ nhỏ. Hai người thành hôn, một là do triều cuộc bắt buộc, hai là lúc ấy Đàm Tuần cũng được coi là môn đăng hộ đối.
Họ không tình thâm ý mặn, nhưng cũng có thể xem là tương kính như tân.
Ly Châu chưa từng lấy thân phận công chúa ra để lấn lướt hắn, cũng làm tròn chức trách của một thê tử.
Về sau, Đàm Thái hậu giam lỏng công chúa trong phủ, mẹ chồng nàng ỷ thế Đàm Thái hậu nên nhiều lần bất kính với nàng, Ly Châu cũng chưa từng trút nỗi bực dọc với Đàm gia lên người hắn.
Còn Đàm Tuần đã làm gì?
Năm thứ hai thành hôn, hắn đem lòng yêu người khác, thậm chí còn đề nghị nạp thiếp!
Hắn làm nhục nàng đến thế, sao hôm nay còn dám nói ra lời lẽ mỹ miều như vậy?
"Đương nhiên ta không quên!"
Đàm Tuần bước tới nắm chặt lấy xương cổ tay nàng, sốt sắng giải thích:
"Ta và nàng hòa ly, đều là do Bùi Dận Chi âm mưu tính toán. Hắn ta cướp nàng khỏi ta, làm sao ta quên được! Ly Châu, thời gian không còn nhiều, những chuyện này sau này ta sẽ từng chút một giải thích cho nàng nghe. Bây giờ nàng phải đi với ta!"
Hắn đang nói cái gì vậy?
Tiếng gió tuyết và tiếng khóc thảm thiết bên ngoài điện va vào cánh cửa.
Vẻ mặt Ly Châu hoang mang, chốc lát sau lại giận dữ nói:
"Ngươi buông tay ra! Ngươi đâu để đưa ta đi! Dù hôm nay ngươi có thể đưa ta trốn khỏi Lạc Dương, thì cũng chạy đi đâu được? Thiên hạ sắp trở thành thiên hạ của người Bắc Việt, ngươi tưởng rằng còn đất dung thân cho ta sao!"
"Hôm nay là ngày tận số của triều đình Nam Ung, nên cũng là ngày tận số của công chúa Nam Ung. Ta sẽ không chạy trốn, nếu phu quân ta ở đây, cũng sẽ không chạy. Đàm Tuần, giữa chúng ta chỉ còn mối nhân duyên trắc trở, vốn dĩ đã chẳng cùng một đường, không cần hi sinh tính mạng vì ta, ngươi hãy đi đi!"
Đàm Tuần ngớ người.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







