Vào ngày đại hôn với Lương Vân Quy, ta lại muốn gả cho một thợ rèn.
Điều này sẽ trở thành trò cười lớn nhất của gia tộc Lương ở kinh đô.
Lúc này, Lương Vân Quy không để ý đến Lục Doanh bên cạnh, bước nhanh đến chỗ ta, khuôn mặt đỏ bừng vì tức giận: "Ngươi định làm gì?"
Ta không nhìn hắn, chỉ quay sang hỏi Triệu Tam, người nhìn ta rất lâu mà không nói lời nào: "Ngươi có lấy ta không?"
Triệu Tam ở kinh thành cũng có chút tiếng tăm.
Không chỉ vì hắn có tay nghề rèn sắt tuyệt vời, mà còn bởi gương mặt tuấn tú và vóc dáng cường tráng của hắn.
Tiếng vang giòn tan khiến xung quanh lập tức im lặng.
Ngay sau đó, hắn kẹp lấy con dao găm, hỏi ta: "Thích không?"
Ta ngẩn người một chút.
Con dao găm nhỏ ấy tinh xảo đáng yêu, lại có vài phần quen thuộc.
"Thích."
"Ta cầm cái này tới cầu hôn, ngươi thấy tủi thân không?"
Ta không ngờ hắn lại đồng ý nhanh như vậy, càng không nghĩ hắn sẽ nói như thế.
Đại bá của Lương Vân Quy là Thượng thư Bộ Binh trong triều, gia tộc Lương lớn mạnh, mối quan hệ phức tạp chồng chéo, ngay cả Thái tử cũng phải nể mặt vài phần.
Trong kinh thành chẳng mấy ai dám chọc vào họ, huống hồ chỉ là một thợ rèn nhỏ bé.
Điều này càng khiến những suy đoán trong lòng ta thêm chắc chắn.
Kiếp trước, đêm mưa gió trên mái nhà Lương gia, người đó chắc chắn là hắn.
Ta vừa lắc đầu định nói không tủi thân, đã thấy Triệu Tam ném con dao găm vào cái nồi dầu bên cạnh.
Tiếng "xèo xèo" vang lên kéo ta về thực tại.
Lúc này, Lương Vân Quy giơ tay định kéo ta đi, nhưng đã bị kẹp sắt dài trong tay Triệu Tam cản lại.
Chưa kịp để Lương Vân Quy nói gì, đã có người từ xa chạy nhanh tới chỗ này.
Còn chưa đợi Lương Vân Quy nói gì, đã có người từ xa chạy tới, vừa chạy vừa hét lớn: "Không hay rồi, không hay rồi!"
"Kính... kính thưa thiếu gia!" Người đó vừa đến gần đã "bịch" một tiếng quỳ sụp xuống dưới chân Lương Vân Quy: "Ngài mau về phủ, đại... đại lão gia sắp không qua khỏi rồi!"
Đám đông vốn ồn ào lập tức im phăng phắc.
Lương Vân Quy sững người một lúc, rồi lập tức đá mạnh người kia ra xa: "Đồ chó, ngươi đang nói linh tinh cái gì vậy!"
Chỉ có ta biết, hắn không hề nói linh tinh.
Thượng thư Bộ Binh Lương Thượng chính là qua đời vào ngày đại hôn của ta, và Lục Doanh đã lấy cớ này để mỗi đêm thì thầm bên gối, đổ cho ta là điềm gở.
"Là... là thật đấy ạ, giờ trong phủ loạn hết cả rồi, thiếu gia."
Lương Thượng là trụ cột của Lương gia, ông ta chết, Lương gia chẳng phải sẽ rối loạn như một nồi cháo sao.
Lương Vân Quy nhìn người hầu nằm dưới đất với ánh mắt không thể tin được, vội vàng sải bước đến bên ngựa, lật mình lên ngựa phi nhanh về phủ.
Mọi người đều kinh ngạc trước chuyện này, chỉ có Triệu Tam là không.
Hắn dường như chẳng hề bận tâm đến chuyện này.
Có phần quá mức thờ ơ.
Đúng lúc đó, ta thấy phụ mẫu vội vàng đi về phía này.
Khi ta vừa xoay người định chạy tới đón họ, tay lại bị Triệu Tam nắm lấy.
Lòng bàn tay hắn rất nóng, dù cách lớp hỷ phục, ta vẫn cảm nhận được nhiệt độ truyền tới cổ tay mình.
Ta quay đầu nhìn hắn.
Chỉ thấy hắn như gió nhẹ mây bay, hơi nhướng mày, hỏi ta: "Không gả nữa à?"
Nghe như sợ ta đổi ý.
Lại như chỉ tiện miệng hỏi một câu.
Ta khựng lại một chút, ánh mắt dừng trên con dao găm vừa bị hắn ném vào nồi dầu.
Sau khi được làm nguội, con dao găm trông càng thêm tinh xảo.
"Gả."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)