Ta sống lại rồi, sống lại đúng ngày đại hôn với Lương Vân Quy.
Kiếp trước, chính từ ngày này mà cuộc đời ta hoàn toàn bị hủy hoại, liên lụy đến cha mẹ yêu thương ta.
Tất cả chỉ vì ta mềm lòng, tin vào những lời dối trá của Lương Vân Quy.
Nghĩ thế, ta vén khăn voan đỏ của mình lên, nhìn người phụ nữ đang quỳ dưới chân ta, khóc lóc đến mức lệ nhòa như mưa.
Nàng ta sở hữu nhan sắc vô cùng mỹ miều, đôi tay nhẹ nhàng nâng lấy cái bụng hơi nhô lên, trông đáng thương đến khó tả.
"Tỷ, tỷ là người tốt, xin hãy thu nhận Lục Doanh." Giọng nàng ta mềm mại, dường như chứa đựng vô vàn oan ức. "Nể tình Lục Doanh đang mang cốt nhục của nhà họ Lương, xin hãy cho muội một chốn che mưa chắn gió."
Người phụ nữ này, miệng không ngừng cầu xin ta thu nhận, tự nguyện không tranh giành, chỉ làm một thiếp thất chăm lo việc nhà, chính là kỹ nữ mà Lương Vân Quy nuôi ở bên ngoài.
Từng cảnh từng cảnh trước mắt hoàn toàn trùng khớp với những gì đã xảy ra ở kiếp trước.
Nghe xung quanh mọi người xót thương nàng ta, ta cười lạnh ngồi xuống bên cạnh nàng:
"Ngươi đã mang cốt nhục của nhà họ Lương, vậy thì tìm nhà họ Lương mà dựa vào, đến Bạch phủ của ta làm gì?"
Nàng không ngờ ta lại hỏi như vậy, hàng mi dính đầy nước mắt khẽ chớp.
Thấy nàng không trả lời, ta đứng dậy.
Ngay lúc này, nàng không nói không rằng kéo tay ta đặt lên ngực mình.
Cùng với tiếng thở dài, Lương Vân Quy từ trên ngựa nhảy xuống.
"Tỷ, nhà họ Lương không dung thứ cho Lục Doanh, Lục Doanh mới phải đến cầu xin tỷ..." Nàng nói rồi ngã gục xuống đất: "Nếu ngay cả tỷ cũng không chứa chấp muội... đuổi muội đi cũng được, cớ gì phải đối xử với muội như vậy..."
Nàng còn chưa nói hết lời, nước mắt đã lăn dài.
Đây chính là chiêu trò quen thuộc của nàng.
Kiếp trước, một chính thê như ta bị những thủ đoạn này đè ép đến mức không thở nổi.
Lương Vân Quy lại rất thích kiểu này.
Hắn vội vàng chạy đến bên cạnh Lục Doanh, đỡ nàng dậy: "Ninh nhi, nàng làm cái gì vậy!"
Ta lạnh lùng nhìn hắn, những đau khổ của kiếp trước vẫn còn hiện rõ trong tâm trí.
Ta làm cái gì ư?
Ta chỉ muốn chém hắn ra thành từng mảnh!
"Nàng ta nói nguyện làm trâu làm ngựa cho ta, sao nào?" Ta chậm rãi đứng dậy, dùng khăn voan đỏ lau tay mình sau khi bị Lục Doanh chạm vào: "Đẩy một cái cũng không được? Trâu ngựa chẳng phải để cưỡi sao?"
Lục Doanh đang khóc run rẩy, nghe thấy câu này, sắc mặt tái nhợt.
Nhưng trong ánh mắt nàng ta lại tràn đầy đắc ý.
Nàng ta đắc ý điều gì?
Nếu nàng ta đã nóng lòng muốn nhảy vào hố lửa nhà họ Lương, thì cứ để nàng ta nhảy vào!
Ta ném chiếc khăn voan đỏ trong tay lên người nàng ta:
"Chỉ có điều, ta mạng mỏng, không gánh nổi đầu bài Cánh Yên Lâu như cô nương Lục Doanh đây làm trâu làm ngựa."
"Nhà họ Lương phúc dày mệnh lớn, thực sự không phải nơi mà người phúc mỏng như ta nên bước vào."
Lúc này, hỷ bà đứng bên cạnh vội cúi người nhặt chiếc khăn voan đỏ, định che lại cho ta:
"Tiểu thư, ngày vui lớn thế này, sao lại nói mấy lời hồ đồ như vậy."
"Phải, đúng là ngày đại hỷ." Ta nhận lấy chiếc khăn voan đỏ từ tay bà, đảo mắt một vòng rồi dừng lại ở người thợ rèn không xa đang miệt mài làm việc.
Mọi người đang đứng xem náo nhiệt.
Chỉ có hắn tập trung rèn sắt.
Đôi cánh tay rắn rỏi bị ánh lửa làm hồng lên, chiếc áo và quần vải thô của hắn được thắt lại bởi một chiếc dây lưng màu đỏ.
Nhìn thật là may mắn.
Ta chẳng cần nghĩ ngợi gì, cầm chiếc khăn voan đỏ bước từng bước đến bên hắn, hỏi:
"Hôm nay là ngày đại hỷ, ngươi có lấy vợ không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)