Chết rồi?
Hung thủ chết rồi ư?
Lập tức có người hỏi dồn: "Ý cô là hung thủ sát hại thi thể số 2 đã chết rồi sao?"
Cảnh sát khám nghiệm hiện trường đánh số các thi thể theo thứ tự tử vong, người chết đầu tiên là số 1, tức bạn gái của thư ký Lương.
Hoàn Linh: "Đúng vậy."
Cảnh sát: "Ai giết?"
Hoàn Linh: "Số 1."
Mọi người: “?”
Không phải số 1 bị con nuôi giết sao?
Cảnh sát: "Vậy còn số 3?"
Hoàn Linh: "Số 2 giết."
Cảnh sát: "Số 4?"
Hoàn Linh: "Số 3 giết."
"Số 5…"
Sau một hồi suy luận "chặt chẽ", chân tướng cuối cùng cũng sáng tỏ!
"Chính xác! Tất cả hung thủ đều đã rõ rành rành!" Hoàn Linh vỗ tay cổ vũ; "Hơn nữa tất cả đều đã chết, có phải là quá tiện rồi không?"
Các cảnh sát: “…”
Cảnh sát sắp suy sụp đến nơi rồi, tiện chỗ nào chứ?
Thà là một vụ giết người hàng loạt vì tình còn hơn!
Ngay cả đám đông hóng chuyện cũng tỉnh ngủ. Ban đầu họ chỉ nghĩ đây là một vụ án giết người hàng loạt đơn giản, nhưng giờ xem ra…
Không chỉ liên quan đến bà Trang.
Mà còn biết được mối tình vụng trộm giữa bà Trang và thư ký Lương.
Thậm chí còn vô tình biết được cậu con nuôi nhà họ Trang vì bà Trang mà đau đớn ra tay giết người.
Chuyện khó tin hơn nữa là, bảy thi thể nằm dưới đất lại tạo thành một vụ án giết người vòng tròn khép kín.
Họ vừa là hung thủ, vừa là nạn nhân, lại còn được chôn cất cả trong vườn hoa nhà họ Trang!
Thử hỏi xem ở thành phố A này còn có chuyện gì mới lạ hơn thế này nữa? Hóng hớt hơn thế này nữa? Khiến người ta không thể dứt ra được hơn thế này nữa!
Tối nay đến dự bữa tiệc nhà họ Trang, đúng là không uổng công!
Đột nhiên, có người nhận ra điều bất thường…
"Ủa, ông Trang đâu rồi?"
Vụ án giết người vòng tròn đã ầm ĩ gần một tiếng đồng hồ, mà ông Trang, chủ nhân của gia đình này, lại vẫn chưa xuất hiện tại hiện trường!
…
Mọi người đều có dự cảm không lành: "Chẳng lẽ ông Trang cũng chết rồi?"
"Chuyện lớn như vậy mà, ông ta không thể không xuất hiện được. Cảnh sát đã phong tỏa hiện trường rồi, ông Trang vẫn chưa lộ diện, hay là đã bị chôn ở góc nào đó rồi?"
Trong phút chốc, số người trốn sau lưng Hoàn Linh lại càng đông hơn.
Hoàn Linh nhìn về phía bà Trang, chỉ thấy bà ta nở một nụ cười bí ẩn.
Thế là, cô cũng cười theo.
He he, đúng là càng lúc càng hấp dẫn.
Hóng drama online làm sao sướng bằng hóng trực tiếp tại hiện trường được?
Nhưng đúng lúc này, Hoàn Linh lại phát hiện Kinh Chẩm đang nhìn mình.
Vị phản diện tàn nhẫn, lạnh lùng, độc ác này đang nhìn cô bằng ánh mắt không thể tin nổi.
Giống như sư tử trên đồng cỏ, thấy thỏ trắng biến hình thành Ultraman, bắt đầu hoài nghi cuộc sống.
Hoàn Linh: “?”
Hoàn Linh thì thầm sau lưng: "Sao tên phản diện này lại nhìn mình như thế?"
Hệ thống đang mải mê hóng chuyện: [Chắc là say đắm trước vẻ đẹp của cô đó.]
Hoàn Linh bừng tỉnh ngộ: "Thì ra là vậy, thế thì hợp lý rồi."
Cô cũng thấy mình xinh đẹp lắm, hi hi.
Thu hết mọi chuyện vào tai, Kinh Chẩm giật giật khóe miệng. Quả nhiên, mình bị bệnh thật rồi.
Nếu không thì sao lại nghe thấy cô mèo nhỏ xinh đẹp ngây thơ bỗng dưng tự luyến như vậy?
"Chết cùng nhau rồi?"
"Tuẫn tình đó!"
"Hai thằng đàn ông tuẫn tình kiểu gì?"
"Đàn ông thì có gì mà không làm được? Tuẫn tình thì có là gì?"
Dưới sự tra hỏi của cảnh sát, cuối cùng bà Trang cũng thừa nhận rằng bà ta biết ông Trang và thư ký Lương đang ở đâu.
"Ngay trong vườn hoa này!" Bà Trang mỉm cười: "Họ đang ở cùng nhau."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


