“Đây là cái xác mới nhất, vẫn chưa phân hủy, vậy chẳng phải là bị giết trong mấy ngày gần đây sao?”
Giữa đêm hôm khuya khoắt, một đám người bàn tán về xác chết không những không thấy sợ, mà ngược lại còn ngày càng sôi nổi.
“Thư ký Lương đâu? Mau hỏi anh ta đi!”
“Ủa, vậy tại sao đại sư lại muốn hỏi bà Trang?”
“Tôi nhớ ra rồi! Trước đây không phải có tin đồn bà Trang và thư ký Lương có gian tình, ông Trang còn tức giận bắt nhà ngoại của bà Trang phải dạy dỗ lại bà ta sao.”
“Vậy ra, đây là bà Trang ghen tuông với bạn gái của thư ký Lương, nên đã thuê người giết!”
Lại một trận xôn xao nữa.
Không cần đợi cảnh sát phá án, đám người có tiền có thế lại cực kỳ thích hóng chuyện tại hiện trường đã thi nhau dùng bộ não mà họ cho là siêu việt để định tội cho vụ án mạng đầu tiên.
Các cảnh sát lại để ý thấy, bà Trang đang bị mọi người nghi ngờ, lại chỉ cúi đầu im lặng, ra vẻ ta đây trong sạch mặc cho các người phỉ báng.
Ngay khi cảnh sát định đưa bà Trang về đồn với tư cách là nghi phạm, một giọng nói trẻ trung nhưng vang dội như sấm vang lên.
“Đồng chí cảnh sát, tôi tự thú! Là tôi đã giết người!”
Lật kèo rồi?
Mọi người nhìn sang, không ngờ lại là con nuôi của nhà họ Trang?
Trớ trêu thay, đầu óc của người con nuôi này lại rất tỉnh táo, ánh mắt sáng rõ, một năm một mười thuật lại rành rọt thủ đoạn, quá trình, địa điểm sát hại bạn gái của thư ký Lương.
Tuy nhiên, khi được hỏi tại sao lại giết bạn gái của thư ký Lương, người con nuôi lại ấp úng.
Thấy vụ án sắp đi vào bế tắc, Hoàn Linh chậm rãi lên tiếng: “Chắc là vì bà Trang nhỉ.”
Mọi người: “!”
Cảnh sát nghiêm túc hỏi: “Là vì bà Trang thuê người giết sao?”
Bà Trang vẫn không hề biện minh.
Gương mặt đầy vẻ hạnh phúc, như thể cuối cùng cũng có thể thổ lộ mối tình này, người con nuôi nhìn bà Trang bằng ánh mắt đong đầy tình cảm: “Đúng vậy, các người không cần đoán nữa, tất cả đều là do tôi tự nguyện.”
“Tôi tự nguyện yêu bà ấy, tự nguyện làm bất cứ điều gì vì bà ấy.”
“Nhưng đây chỉ là sự kính trọng như đối với một người mẹ, các người đừng hiểu lầm!”
Mọi người: “…”
Anh bạn à, cậu đỉnh thật đấy.
Chúng tôi vốn dĩ không có hiểu lầm đâu!
Có ý định giết người, lại có thể lợi dụng vườn hoa nhà họ Trang để gây án, thì chỉ có thể là người nhà họ Trang.
Vậy thì mọi chuyện đều thông suốt cả rồi.
Nói cách khác, người con nuôi vì bà Trang mà giết liền bảy người sao?
Vụ án giết người hàng loạt vì lụy tình? Dữ vậy!
Cảnh sát: “Vậy sáu cái xác còn lại thì sao? Cũng là do cậu làm?”
Người con nuôi ngẩn ra: “Sáu cái xác nào? Tôi chỉ giết một người.”
Mọi người: “!”
Không phải do một người giết? Vậy sáu hung thủ còn lại là ai?
“Không lẽ hung thủ đứng sau đang âm thầm theo dõi chúng ta?” Có người run rẩy nói.
Giữa đêm hôm khuya khoắt, mọi người cũng cảm nhận được từng cơn gió lạnh lẽo, không khí trở nên rùng rợn, âm u.
Lập tức có người chạy ra sau lưng Hoàn Linh, lặng lẽ níu lấy tay áo cô.
Hoàn Linh: “?”
Mắt người đó sáng rực: “Đại sư, chắc hẳn tài bắt ma của cô cũng cao tay lắm nhỉ?”
Mọi người như bừng tỉnh, ào ào kéo đến nấp sau lưng Hoàn Linh, cảm nhận được sự an toàn.
Hoàn Linh: “…”
Đây không thuộc phạm vi kinh doanh của tôi!
Các cảnh sát: “…”
Khoan đã, không phải họ mới là người mang lại cảm giác an toàn hơn sao?
Nhưng nhìn cảnh xác chết la liệt khắp nơi, một vài cảnh sát trẻ cũng không nhịn được mà lặng lẽ nhích lại gần vị trí của Hoàn Linh.
Bị mọi người nhìn chằm chằm, anh ta còn cố tỏ ra cứng rắn: “Tôi, tôi bảo vệ đại sư!”
“Lỡ hung thủ tấn công thì nguy hiểm lắm.”
“… Vậy thì các người không cần lo lắng.” Hoàn Linh lặng lẽ rút tay áo mình về: “Hung thủ chết cả rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


