Tề Tuấn Triết quả thật không ngờ Giang Niệm lại dám thẳng thắn nhắc đến chuyện đạo nhạc ngay trước ống kính như vậy. Nhưng Tống Diệu lại không hề có bằng chứng chứng minh bản thân là người sáng tác gốc nên Tề Tuấn Triết hoàn toàn không sợ lời nói của Giang Niệm. Nghe xong, anh ta còn cố ý chỉnh lại góc đứng, hướng về phía máy quay, để lộ ra vẻ mặt bị oan ức, tủi thân nhưng vô tội.
“Giang Niệm, tôi biết cô là fan của Tống Diệu, không tin anh ấy đạo nhạc. Nhưng cũng không thể vì thế mà đổ hết nước bẩn lên đầu người bị hại như tôi chứ?”
Sau khi được trang điểm kỹ càng, lại chọn góc quay hoàn hảo, bộ dạng tủi thân giả vờ của Tề Tuấn Triết quả thật khiến fan xót xa vô cùng.
Ngay lập tức, từng người một lao vào bàn phím, điên cuồng công kích trong phòng livestream.
[Biết ngay mà, Tuấn Bảo nhà chúng ta vừa đẹp trai vừa tài năng nên lúc nào cũng bị người ta ghen ghét. Một nghệ sĩ hạng mười tám như Giang Niệm mà cũng dám nói năng kiểu đó sao?]
[Fan của cái tên rác rưởi Tống Diệu đúng là rác rưởi.]
[Ủng hộ người đạo nhạc, chắc ngoài đời cũng là loại thích ăn cắp thành quả lao động của người khác đúng không? Không phải chứ?]
[Tuấn Bảo đẹp trai thế này, tôi nghi Giang Niệm đang cố “ké fame”. Bùi Cảnh Minh sụp đổ rồi, cô ta lại quay sang dựa vào Tuấn Bảo để kiếm nhiệt.]
[Tuấn Bảo đáng thương quá. Trong một chương trình mà vừa có kẻ đạo nhạc bài của mình, lại có thêm một nghệ sĩ hạng mười tám chuyên kiếm nhiệt thế này, làm sao còn chơi cho vui được?]
Tề Tuấn Triết dường như nhìn thấy hết những lời mắng chửi trong phòng livestream. Anh ta liếc Giang Niệm một cái đầy khiêu khích.
Giang Niệm vẫn ung dung nghịch chiếc móc khóa trong tay, ngón tay thon dài trắng trẻo xoay nhẹ một vòng rồi chậm rãi lên tiếng: “Là một thiên tài âm nhạc như anh hay là… thử sáng tác ngay tại chương trình một bài đi?”
Cô hơi nghiêng đầu, giọng nói bình thản: “Tôi nhớ anh từng nói rồi mà. Ở một vùng quê yên tĩnh thế này, cảm hứng sáng tác dễ bộc phát nhất. Một ngày viết một ca khúc cũng chẳng phải chuyện khó.”
Những lời này… Tề Tuấn Triết quả thật đã từng nói. Khi đó, sau khi nhiều lần lấy được bản nhạc của Tống Diệu, anh ta dùng chúng để làm cả một album. Fan và cư dân mạng tâng bốc anh ta thành ca sĩ sáng tác trẻ tài năng nhất thế hệ mới.
Trong buổi phỏng vấn album, vì quá hưng phấn nên anh ta buột miệng khoe khoang câu nói ấy. Sau đó, người đại diện đã mắng anh ta một trận, còn phải xử lý dư luận phía sau mới dập tắt được chuyện này.
Giờ đây câu nói ấy lại bị nhắc lại…
Sắc mặt Tề Tuấn Triết lập tức chuyển sang xanh mét. Dù ăn cắp bao nhiêu ca khúc, dù được fan tâng bốc đến đâu nhưng bản thân có thực tài hay không, chẳng ai hiểu rõ hơn chính anh ta.
Bảo anh ta sáng tác trực tiếp trước ống kính?
Anh ta nào dám.
“Khụ… nơi này đúng là rất thích hợp để khơi dậy cảm hứng sáng tác. Nhưng chúng ta vừa di chuyển đường dài, hơi mệt. Chờ nghỉ ngơi một chút rồi tính sau.”
Ai cũng nghe ra đây chỉ là lời thoái thác, muốn kéo dài chuyện này cho qua. Nhưng Giang Niệm dường như không nhận ra, gật đầu rất tự nhiên rồi nói: “Được thôi. Khi nào anh nghỉ xong thì nói tôi biết nhé. Tôi chưa từng thấy thiên tài soạn nhạc sáng tác trực tiếp bao giờ, rất muốn mở mang tầm mắt.”
Trong lòng cô lại vang lên một dòng suy nghĩ.
[Có rất nhiều thứ trên đời này có thể giả vờ.]
[Nhưng bộ não thì không thể.]
[Một cái đầu toàn nghĩ cách đi cửa sau để nổi tiếng…]
[Làm sao chỉ sau một đêm lại biến thành bộ não của thiên tài sáng tác được.]
Khi fan trong livestream liên tục giục Tề Tuấn Triết “cho Giang Niệm mở mắt”, nụ cười trên môi anh ta càng cứng đờ.
Anh ta chỉ gật đầu qua loa: “Để… nói sau.”
Nói xong, sợ Giang Niệm lại tiếp tục đào bới, Tề Tuấn Triết lập tức chạy đi tìm đạo diễn, hỏi chương trình tiếp theo có sắp xếp gì.
Đạo diễn đang ngồi trước màn hình giám sát xem kịch vui đến mức vô cùng thích thú. Bị Tề Tuấn Triết gọi, ông vẫn còn chưa xem đã nhưng đành cầm loa lên thông báo với mọi người: “Trong thời gian ghi hình chương trình, đồ ăn của mọi người phải tự mình kiếm lấy bằng lao động nhé.”
Lời này vừa dứt, các khách mời đều có dự cảm chẳng lành. Nhất là khi nhìn thấy nụ cười gian xảo trên mặt đạo diễn.
Lương Uyển Hữu lập tức chạy đi mở tủ lạnh. Kết quả bên trong trống trơn, đến một cọng hành cũng không có. Cô quay đầu lại nhìn đạo diễn, ánh mắt đầy oán trách: “Đạo diễn, tụi tôi mới đến thôi mà. Một chút đồ ăn cũng không để lại, vậy có quá đáng quá không?”
Đạo diễn cười hề hề hai tiếng rồi đưa cho mọi người bảy tấm thẻ: “Đây là ngôi làng duy nhất hiện nay vẫn giữ chế độ công xã ngày xưa. Công việc ghi trên thẻ có thể đổi lấy điểm công. Dùng điểm công này để đổi đồ ăn. Cho nên mọi người mau đi làm việc đi nhé, nếu không tối nay có khi phải đi ngủ với cái bụng đói đấy.”
Các khách mời nhìn ông bằng ánh mắt đầy oán niệm. Dù trong lòng cạn lời nhưng trước ống kính họ vẫn thể hiện một màn “bị ép lao động khổ sở” rất hợp không khí chương trình, rồi cầm thẻ lên xem kỹ, suy nghĩ xem mình có thể làm công việc nào để kiếm điểm.
Ngôi làng này vẫn duy trì chế độ công xã, điều đó cũng phần nào cho thấy mức độ xa xôi lạc hậu của nơi này.
Công ty Diệu Tinh chọn nơi đây làm điểm ghi hình đầu tiên cũng là để thúc đẩy kinh tế địa phương, giúp khu vực này phần nào thoát nghèo. Đồng thời cũng muốn tạo hình ảnh tích cực để xóa bớt ảnh hưởng tiêu cực từ scandal của Bùi Cảnh Minh.
Trong làng có khá nhiều việc có thể làm. Nhổ lạc, hái trà, đỡ đẻ cho heo con, nhặt trứng gà trong chuồng, hái trái cây…
Lương Uyển Hữu xem xong thẻ, quay sang hỏi Giang Niệm: “Em muốn chọn việc gì?”
Sau khi “nhân vật trung tâm của dưa” Tề Tuân Triết đã rút lui, Giang Niệm lại thấy buồn chán. Cô lười biếng dựa vào sofa, giống hệt một con cá mặn không có chí tiến thủ, ngón tay chỉ vào mấy chữ trên thẻ: “Cái này đi.”
Lương Uyển Hữu cúi xuống xem, mí mắt giật giật: “Đỡ đẻ cho… heo? Tiểu Niệm, em làm được không? Hay là đi hái trà với chị đi?”
Trong chương trình này, cô và Ninh Thu là người có địa vị cao nhất. Cô biết rất rõ trọng tâm tập này là giúp làng bán trà làm giàu. Sau khi hái trà xong còn phải livestream bán hàng. Phân đoạn này chắc chắn có rất nhiều thời lượng lên sóng.
Lương Uyển Hữu nháy mắt với Giang Niệm, ám chỉ rằng công việc này lệch khỏi chủ đề chính. Nhưng Giang Niệm vẫn lắc đầu: “Không cần đâu, em chọn cái này. Đỡ đẻ cho heo… chắc em làm được.”
Ở nông trại trước kia, cô đã thấy một tên đáng ghét đỡ đẻ cho heo không biết bao nhiêu lần. Thậm chí có một lần người đó không có mặt, cô còn tự mình giúp đỡ đẻ nữa. Cho nên công việc này với cô không hề xa lạ.
Thấy không khuyên được, Lương Uyển Hữu nhìn tấm thẻ trong tay, do dự một chút, đang cân nhắc có nên bỏ việc hái trà để đi giúp Giang Niệm không.
Lúc này, Tề Tuấn Triết lập tức xen vào, giọng đầy mỉa mai: “Giang Niệm, cô đỡ đẻ cho heo được thật à? Đừng có làm hỏng việc rồi lại khiến tụi tôi bị người ta mắng.”
Giang Niệm nhàn nhạt đáp: “Yên tâm đi. Dù có thế nào cũng chẳng liên lụy đến anh đâu.”
Đường Lê lúc này vẫn đang chọn việc, nghe vậy liền dịu dàng nói: “Hay là tôi đi cùng cô nhé. Trước đây tôi từng giúp người nhà đỡ đẻ cho heo con.”
Đường Tư Tư ngồi bên cạnh cô, nghe thấy vậy liền thoáng lộ vẻ khinh thường trong mắt. May mà chuyện cô là em gái của Đường Lê chưa bị công khai. Nếu không chắc chắn cô cũng phải xấu hổ theo.
Một minh tinh mà lại đi kể chuyện từng sống ở nông thôn…
Thật mất mặt.
Trong cốt truyện ban đầu, người đi đỡ đẻ cho heo chính là cô và Đường Lê. Chỉ là khi đó, cô bị cảnh heo sinh con dọa đến khóc òa, bị khán giả chê bai. Còn Đường Lê thì vì bình tĩnh xử lý, thành công đỡ đẻ cho tám con heo con, được khán giả khen ngợi, nhờ vậy tích lũy được rất nhiều thiện cảm từ người qua đường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
