Sau khi bàn bạc xong việc sẽ cùng nhau đến nhà dân đỡ đẻ cho lợn nái, những người còn lại cũng nhanh chóng chọn phần việc của mình.
Lương Uyển Hựu khá thân với Ninh Thu, hai người trao đổi vài câu liền quyết định nhận việc hái chè. Công việc này vừa sạch sẽ, lại không quá nặng nhọc.
Ba việc còn lại là nhổ lạc, lấy trứng trong chuồng gà và hái trái cây. Tống Diệu do dự một lát rồi nói: “Em muốn lấy trứng trong chuồng gà.”
Trong suy nghĩ của Tống Diệu, công việc này phải tiếp xúc với gia cầm, có lẽ mọi người sẽ chê bẩn mà không chọn. Nhưng không ngờ cậu vừa nói xong, Tề Tuấn Triết trước giờ luôn thích tranh giành mọi thứ với cậu dù còn chưa quyết định mình sẽ làm gì đã cau mày ngẩng đầu lên nói: “Chỉ là lấy mấy quả trứng thôi mà, việc này dễ quá rồi. Tống Diệu, cậu là đàn ông mà không có chút ga lăng nào sao? Việc đơn giản thế này nhường cho con gái không được à?”
Bị gán cho cái mác “không ga lăng, không biết nhường phụ nữ”, Tống Diệu dường như đã quen với chuyện này. Cậu không phản bác, chỉ lặng lẽ đổi sang chọn việc nhổ lạc.
Còn Đường Tư Tư, người duy nhất vẫn chưa chọn việc thấy Tề Tuấn Triết lên tiếng bênh mình, đôi mắt nhìn anh ta lập tức ánh lên vẻ dịu dàng mơ hồ: “Thể lực của em vốn không tốt, mấy việc như nhổ lạc hay hái trái cây chắc không làm nổi. Cảm ơn anh Tuấn Triết.”
Nhận được ánh nhìn ấy, Tề Tuấn Triết liếc qua Đường Tư Tư. Sự tự tin vừa bị Giang Ninh làm cho sứt mẻ dường như lại quay về. Anh hơi ngẩng cằm, để lộ đường nét cằm sắc sảo, khẽ cười nói: “Chuyện nhỏ thôi. Anh còn phải thay Tống Diệu xin lỗi em nữa. Nhưng chắc em cũng chưa từng nhặt trứng gà đâu, để anh đi cùng em nhé.”
Đường Tư Tư đỏ mặt, e thẹn gật đầu.
Nhìn cảnh hai người như đang diễn một đoạn trong phim thần tượng, Giang Ninh bị đường nét cằm sắc lẹm của Tề Tuấn Triết làm cho chói mắt.
[Nhanh vậy đã nhìn trúng nhau rồi à?]
[Cũng phải thôi. Tề Tuấn Triết ngoài hai “kim chủ” đang nuôi mình ra, mỗi năm còn thay năm sáu cô bạn gái, ở cái làng này chắc cũng chẳng thiếu cơ hội phát tán hormone.]
[Còn Đường Tư Tư… trong bộ sưu tập đàn ông của cô ta hình như vẫn chưa có kiểu idol trẻ tuổi đâu.]
Đường Lê khẽ nhíu mày.
Trước đây khi nghe tiếng lòng nói Đường Tư Tư có “thói quen sưu tập”, cô chưa từng nghĩ theo hướng nam nữ. Nhưng bây giờ nghe lại…
Người em gái luôn nói trước mặt cô rằng mình chưa từng yêu ai, hóa ra lại có sở thích như vậy. Có lẽ sau lưng cô, Đường Tư Tư đã quen không biết bao nhiêu người đàn ông rồi. Nghĩ đến đây, lòng Đường Lê trở nên rối bời. Cô thậm chí còn nhớ lại chuyện Giang Ninh từng nghĩ Đường Tư Tư thích đàn ông đã có vợ.
Mà những người đàn ông có vợ… xung quanh cô không phải là không có.
Đường Lê siết chặt ngón tay, trong đầu chợt hiện lên bóng dáng người phụ nữ quần áo xộc xệch chạy ra khỏi phòng chồng cũ của cô hôm trước.
Còn Tề Tuấn Triết vẫn tưởng Đường Tư Tư để ý mình vì vẻ ngoài đẹp trai. Khi nghe những lời kia, biết rằng mình chỉ bị xem như một “con tem sưu tập”, trong lòng lập tức cảm thấy bị xúc phạm nặng nề. Nụ cười trên mặt anh ta lập tức tối sầm lại. Anh gượng cười, lùi ra xa vài bước.
“Làm idol như tôi tốt nhất vẫn nên giữ khoảng cách với con gái. Thôi, tôi không đi chung đội với cô nữa.”
Đường Tư Tư cũng nghe thấy tiếng lòng của Giang Ninh nên khuôn mặt thoáng vặn vẹo trong chớp mắt rồi nhanh chóng diễn ra vẻ sắp khóc, gật đầu.
Mọi người đã chọn xong việc, liền lần lượt rời khỏi căn nhà, tranh thủ đi làm để đổi lấy thức ăn.
Tề Tuấn Triết và Đường Tư Tư vốn chẳng mấy muốn làm việc, bước chân chậm chạp nên là hai người ra khỏi nhà cuối cùng. Ra đến bên ngoài, ngoài quay phim theo sau họ ra thì không còn ai khác.
Đường Tư Tư đi sau một chút, nhìn bóng lưng Tề Tuấn Triết, ánh mắt thoáng qua một tia u tối. Cô tăng tốc vài bước đuổi kịp rồi giả vờ không cẩn thận đâm sầm vào lưng anh.
“Cô làm gì thế!” Suýt nữa bị xô ngã, Tề Tuấn Triết quay đầu lại với vẻ bực bội. Khi thấy người đụng mình là Đường Tư Tư, sắc mặt anh ta càng khó coi.
“Xin lỗi… Sáng nay em vội bắt xe nên chưa ăn gì, hình như bị tụt đường huyết.” Đường Tư Tư ngẩng đôi mắt long lanh nhìn anh ta. Trán cô còn in vết đỏ do va chạm, trông vô cùng đáng thương. Dáng vẻ yếu ớt như đóa hoa nhỏ mong manh ấy khiến cơn bực của Tề Tuấn Triết dịu bớt. Từ góc nhìn của anh ta, thân hình được “tạo dáng” hoàn hảo của Đường Tư Tư càng hiện rõ, ánh mắt người đàn ông dần trở nên nóng bỏng hơn.
Thấy con cá đã cắn câu, Đường Tư Tư càng tỏ ra mềm yếu, khẽ dựa vào người anh. Không khí giữa hai người lập tức trở nên mập mờ ám muội.
Trong khi đó, Giang Ninh vẫn chưa biết ở chỗ kia sắp có “dưa để hóng” mà đã đến nhà người dân cần đỡ đẻ cho lợn. Sau khi chuẩn bị vài thứ, cô phối hợp với Đường Lê, thuận lợi giúp lợn nái sinh ra mười chú lợn con an toàn.
Rửa sạch tay xong, Giang Ninh đứng ngoài chuồng lợn, nhìn đàn lợn con nằm rúc dưới bụng mẹ bú sữa, bỗng nhiên lại nhớ tới tên “xấu xa” kia. Tuy người đàn ông đó lúc nào cũng tìm cách bắt cô nhưng mỗi lần cũng chuẩn bị cho cô những “quả dưa” ngon nhất để ăn hóng chuyện. Nghĩ kỹ thì… hình như anh ta cũng chưa xấu đến mức triệt để.
Nhận ra mình đang biện hộ cho “kẻ xấu”, Giang Ninh phồng má. Cô cảm thấy chắc mình bị chút lợi lộc nhỏ nhoi kia dụ dỗ mất rồi nên mới nghĩ hắn không tệ. Cô vội vàng dập tắt ý nghĩ đáng sợ đó, chuyển sự chú ý sang chuyện khác.
Đúng lúc này Đường Lê cũng rửa tay xong đi ra. Cô vừa định bưng cái chậu vào trong nhà thì một người đàn ông trông thật thà chất phác vội vàng chạy tới nhận lấy.
“Đã nhờ hai cô giúp đỡ đẻ cho lợn con vất vả như vậy rồi, chuyện nhỏ này để tôi làm.”
Đường Lê cũng không để ý lắm. Thấy người đàn ông có vẻ căng thẳng, cô định chào rồi rời đi nhưng ngay lúc đó lại nghe thấy tiếng lòng của Giang Ninh.
[Sao người đàn ông này nhìn có gì đó không đúng… để mình xem thử. Ủa? Trong nhà lại đang giấu người! Thảo nào không cho ai vào!]
Người đàn ông vốn đang nghĩ cách đuổi khéo họ đi, thấy ánh mắt Đường Lê bỗng trở nên dè chừng, trán lập tức nhíu chặt. Nghĩ đến người đang bị giấu trong nhà, hắn không còn tâm trí giả vờ nữa, lập tức mở miệng đuổi khách.
“Lợn con sinh xong rồi, hai cô mau về nghỉ đi.”
Đường Lê nhìn thoáng qua sự hoảng loạn trong mắt hắn, kết hợp với tiếng lòng của Giang Ninh, tim cô khẽ run lên.
Chẳng lẽ nơi này có chuyện buôn người?
Nhưng lúc này quay phim vừa đi ra ngoài nhà vệ sinh vẫn chưa quay lại. Chỉ có cô và Giang Ninh đối diện với một người đàn ông quen việc đồng áng. Chưa chắc cứu được người, mà tệ hơn còn có thể kéo cả hai vào nguy hiểm.
“Đúng đúng, bọn tôi còn chưa ăn gì, phải về đổi công điểm lấy đồ ăn nữa.”
Đường Lê bước nhanh về phía Giang Ninh. Giang Ninh đang định nhặt cục gạch cạnh chậu quần áo trong sân thì đã bị cô kéo vội ra phía cổng.
Ngay lúc họ sắp bước ra ngoài, người đàn ông dường như nhận ra điều gì, lập tức chạy tới rầm một tiếng đóng sập cánh cửa. Trong mắt hắn lóe lên tia hung ác.
Mùi hôi thối từ miệng gã đàn ông phả thẳng vào mặt cô. Nhìn Đường Lê run rẩy vì sợ hãi, ánh mắt hắn lóe lên tia tham lam.
“Con đàn bà chết tiệt! Phát hiện tao giấu người trong nhà rồi còn muốn chạy? Tao xem mày chạy đi đâu được!” Hắn cười khằng khặc: “Đã phát hiện rồi thì ở lại luôn đi. Ở đây làm bạn với con kia, cả hai làm vợ tao, sinh con trai cho tao!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
