[Chu Lăng Thiên bị bắt vào tù, sao cô ta còn sống tốt.]
Lâm Phiên Phiên chỉ nhìn qua cơn mưa bình luận, nhàn nhạt nói một câu: “Chu Lăng Thiên hít thuốc là do tôi báo án.”
Chu Lăng Thiên cướp khí vận của cô, cô khiến Chu Lăng Thiên thân bại danh liệt, đây chính là nhân quả.
[Đây là một kẻ hung ác, nói chuyện trả thù thanh lệ thoát tục như vậy.]
[Lầu trên nói sai rồi, hít thuốc ph.iện là hỏng một đời, không liên quan đến trả thù.]
[Cho nên chủ bá không chiếm được thì hủy sao?]
Lâm Phiên Phiên không tiếp tục để ý với mấy ô ngôn uế ngữ này, đám người bịa đặt và nhục mạ người khác trên mạng, sau khi chết đều sẽ bị đưa đến địa ngục cắt lưỡi.
Cô chỉ cần lẳng lặng chờ đợi một người hữu duyên là được.
Dương Quang: [Chủ bá, gần đây tôi gặp phải một số việc, tôi muốn xem một quẻ, được không?]
Lâm Phiên Phiên gửi lời mời vào phòng phát sóng cho Dương Quang.
Bình luận này của Dương Quang, âm khí quá nặng!
Dương Quang lập tức chấp nhận, một bên khác của video là một chàng thanh niên tỏa nắng.
Người vây xem quẻ lúc trước vừa nhìn biểu cảm của Lâm Phiên Phiên đã hiểu.
[Đây là lại xảy ra chuyện rồi!]
[Chờ đi!]
[Cảm giác là người bị chọn trúng, đúng là không phải chuyện tốt gì.]
Lâm Phiên Phiên nhìn tướng mạo của Dương Quang, mở miệng nói: “Anh sinh ra trong một gia đình giàu có, từ bé đã hạnh phúc mỹ mãn, năm tám tuổi cha mẹ anh ly dị, về sau vẫn luôn đi theo sống với mẹ, cung Miếu Vượng của anh có sao Văn Khúc, nói lên thành tích thi đại học của anh khá tốt, thi vào trường đại học nổi tiếng, sự nghiệp thuận lợi, bây giờ đang làm trong lĩnh vực khoa học công nghệ rất nổi, là nhân tài đỉnh phong.”
Dương Quang kích động nói: “Tất cả những lời đại sư nói đều đúng, năm tôi tám tuổi, cha mẹ tôi ly hôn, tôi thi đại học được vị trí trạng nguyên của Hàng Thành, học ở Bắc Đại, sau khi tốt nghiệp làm việc trong công ty lớn top 500 toàn cầu, bây giờ đang làm chức vị giám đốc.”
[Mẹ nó, trâu bò thật đó, tôi đi tra trạng nguyên thi đại học của Hành Thành trước kia, vị trước mắt đúng là một vị đại lão chân chính, bây giờ đang làm giám đốc của công ty khoa học kỹ thuật AE, lương một năm ngàn vạn!]
[Ôi mẹ ơi, giám đốc của công ty khoa học kỹ thuật AE, tôi cứ tưởng rằng phòng livestream này là lừa đảo cơ đấy, nhưng ai mà lại có thể đi thuê được giám đốc của AE cơ chứ!]
[Đại lão, cho tôi quỳ xuống, mong đại lão nhận lấy một cái quỳ này của tôi.]
Lâm Phiên Phiên còn nói: “Tôi thấy Thiên Cung của anh u ám, có phải gần đây anh cảm thấy cả người vô lực, làm gì cũng không có sức.”
Dương Quang mệt mỏi đỡ trán: “Đúng vậy, gần đây tôi cảm thấy mình giống như một quả bóng bị xì hơi, trên người như có cái động, vẫn luôn đang xì hơi.”
Lâm Phiên Phiên gật đầu: “Cảm giác của anh không sai.”
Dương Quang căng thẳng mở miệng: “Đại sư, sức khỏe của tôi xảy ra vấn đề gì sao? Nhưng tôi đã đến bệnh viện lớn để khám, không khám ra được bệnh gì cả, bác sĩ nói cơ thể tôi rất khỏe, khỏe đến mức có thể đánh chết một con trâu.”
Lâm Phiên Phiên lắc đầu: “Sức khỏe của anh tốt, không vấn đề gì, anh cảm thấy cả người vô lực như quả bóng bị xì hơi là do anh bị mượn thọ rồi.”
“Mượn thọ?” Sắc mặt Dương Quang trắng bệch: “Là… là ý mà tôi nghĩ sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















