Giọng nói Lâm Phiên Phiên chậm rãi: “Anh có ảnh của con gái mình không? Phải là ảnh chụp thường, ngoài ra gửi ngày sinh tháng đẻ của con gái anh cho tôi.”
“Có có, đại sư chờ một lát!”
Rất nhanh Hòa Miêu đã gửi ảnh chụp và ngày sinh tháng đẻ của con gái mình cho cô.
Lâm Phiên Phiên nhìn cô bé trong ảnh, sau đó bấm ngón tay tính toán, cười nói.
“Anh rất may mắn, con gái của anh cũng rất may mắn, con bé bị người lừa bán, nhưng lúc ở trên xe lửa gặp được người thông minh lại tốt bụng, đã được giải cứu, bây giờ đang ở trong cục công an Vân Thành cách mấy ngàn dặm, bởi vì cô bé còn quá nhỏ, nói năng không rõ thông tin của cha mẹ, bây giờ anh có thể liên hệ với công an Vân Thành, sau đó có thể đi đón con gái anh về.”
“Là thật sao?”
Trên mặt Hòa Miêu đều là vui vẻ, lập tức bấm số điện thoại của cục công an Vân Thành, xác nhận bên kia có một bé gái không ai nhận, anh ta thêm bạn với công an, gửi hết toàn bộ ảnh chụp của mình và con gái sáng.
Đối phương cũng gửi cho anh ta một video.
Trong video là hình ảnh con gái anh ta ngoan ngoãn ngồi uống sữa trong cục công an.
Trong nháy mắt Hòa Miêu vừa khóc vừa cười.
Sau đó anh ta kích động gọi điện thoại cho vợ mình, nói đã tìm được con gái, đầu dây bên kia điện thoại truyền đến tiếng khóc xé ruột xé gan của một người phụ nữ.
Qua một lúc lâu, Hòa Miêu mới ổn định lại, vội vàng nói cảm ơn với Lâm Phiên Phiên.
“Cảm ơn đại sư, tôi vừa liên lạc với cục công an Vân Thành, con gái tôi quả thật ở đó, tôi chuẩn bị đi đón con bé về, cảm ơn đại sư, cô chính là ân nhân của cả nhà tôi.”
Phiên Phiên ngăn cản anh ta: “Trước khi đi đón con gái anh, báo cảnh sát đi!”
Trong nháy mắt Hòa Miêu sững sờ.
“Lời này của đại sư là có ý gì?”
“Xương mũi anh gồ lên, lông mày áp mắt, đây đều là tướng mạo phạm vào tiểu nhân, lần này con gái anh mất tích cũng là phạm vào tiểu nhân.”
“Đúng vậy, sức khỏe mẹ vợ tôi không tốt, cố ý đến thành phố lớn khám sức khỏe, chẳng qua khám xong cũng không sao, cho nên đã về.”
Lâm Phiên Phiên từ tốn nói: “Lúc mẹ vợ anh đến nổi lên xung đột với bà cụ hàng xóm tầng trên, đối phương lòng dạ hẹp hòi mang thù, cùng con mình bán con anh đi, may mắn con gái anh gặp được quý nhân tương trợ, anh nhanh báo cảnh sát đi, nếu không đối phương sẽ còn bán con gái anh một lần nữa, lần tiếp theo sẽ không may mắn như vậy đâu.”
Lần tiếp theo con gái anh ta bị lừa bát đã phát sốt, dẫn đến cái chết.
Hòa Miêu chỉ cảm thấy cả người đổ mồ hôi lạnh.
Anh ta ngàn vạn lần không nghĩ đến sự việc còn phức tạp như vậy.
Hòa Miêu vội vàng nói cảm ơn với Lâm Phiên Phiên, sau đó lại nhanh chóng báo công an.
Lâm Phiên Phiên cảm nhận được một tia lực công đức bay vào trong người mình, trong nháy mắt khiến cả thể xác và tinh thần cô thoải mái, cùng lúc đó cô còn nhận được lực tín ngưỡng.
Lúc này kênh phát sóng của cô đã có hơn hai ngàn người.
Khu bình luận cũng bắt đầu xuất hiện thế lực ác.
[Đây không phải người phụ nữ dây dưa với Chu Lăng Thiên sao? Sao lại đổi nghề làm thần côn rồi?]
[Cô ta và Chu Lăng Thiên, hai người này một người hít thuốc phi.ện, một người làm phong kiến mê tín, tuyệt phối!]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















