Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Livestream Bói Toán Quá Chuẩn, Cả Mạng Ngồi Hóng Drama Chương 6: Quá Khứ Của Chú Chó Trung Thành

Cài Đặt

Chương 6: Quá Khứ Của Chú Chó Trung Thành

“Vượng Vượng!” Phi Tường Chi Điểu lập tức đỏ hoe mắt, muốn ôm lấy chú chó yêu quý của mình nhưng chạm vào chỉ là một khoảng không vô hình.

Cảnh tượng này thực sự khiến tất cả mọi người đều hoảng hốt.

[Tôi vừa nhìn thấy cái gì vậy? Đó là... hồn ma của một con chó sao?]

[A a a a, thật không ngờ đời này tôi lại có thể nhìn thấy ma ngay trong phòng livestream!]

[Xì, các người làm gì mà ngạc nhiên thế? Chẳng qua là tìm người phối hợp diễn xuất, giả thần giả quỷ thôi mà.]

[Đúng đấy đúng đấy, hại anh Thành Nghiệp nhà tôi, kiếm được chút độ hot rồi lại bày trò giả thần giả quỷ, tất cả chỉ để nổi tiếng thôi.]

[Dù sao thì tôi tin rồi đấy. Chủ phòng live ơi, nếu tôi cũng làm như vậy, có phải cũng sẽ nhìn thấy hồn ma khác không?]

Tang Phi Vãn giải thích câu hỏi cuối cùng: “Cách này không phải ai cũng dùng được. Cần phải có tình cảm sâu đậm giữa hai bên, đối phương cũng phải đồng ý để bạn nhìn thấy thì mới có hiệu quả. Hơn nữa, thời gian rất ngắn, chỉ khoảng mười mấy giây thôi.”

Quả nhiên, lời vừa dứt thì bóng chú chó trong gương cũng biến mất.

Trong gương giờ chỉ còn lại dáng vẻ sốt ruột, cuống quýt của Phi Tường Chi Điểu.

Phi Tường Chi Điểu vội vàng hỏi Tang Phi Vãn: “Chủ phòng live, làm ơn cho tôi nhìn thấy Vượng Vượng thêm lần nữa đi, vừa rồi tôi sốc quá, còn nhiều điều chưa kịp nói.”

Tang Phi Vãn đáp: “Cách này chỉ dùng được một lần thôi. Dù bây giờ cô không nhìn thấy nó, nhưng nó vẫn luôn ở bên cạnh cô, cô muốn nói gì nó cũng đều nghe được.”

Hồn phách của Vượng Vượng quá yếu, chỉ có thể nhờ vào gương mới nhìn thấy.

Ngoài ra, Tang Phi Vãn cũng muốn trổ tài một chút, để những người trong phòng livestream không còn nghi ngờ, đỡ nhắc đến Trương Thừa Nghiệp mãi.

Dù bây giờ vẫn còn một số người không tin, cho rằng đây chỉ là diễn kịch, nhưng chỉ cần có một bộ phận nhỏ tin thì cô đã có thể tiếp tục duy trì chủ đề này.

Những người không tin vẫn đang chửi bới trên màn hình, còn những người tin thì tò mò hỏi tiếp:

Phi Tường Chi Điểu lau nước mắt, bắt đầu kể về quá khứ giữa cô ấy và Vượng Vượng.

“Vượng Vượng là chú chó tôi nuôi từ nhỏ. Dù chỉ là một con chó cỏ nhưng nó thông minh, điềm tĩnh, chưa bao giờ sủa bậy. Nó từng giúp nhà tôi bắt trộm, cắn chết chuột, với chúng tôi Vượng Vượng chính là thành viên trong gia đình.”

“Hồi tôi học cấp ba, có một lần tan học muộn, bị mấy tên lưu manh chặn ở đầu ngõ, suýt nữa thì bị chúng nó bắt nạt.”

“Vượng Vượng nghe thấy tiếng tôi kêu cứu từ trên lầu, vậy mà nó nhảy thẳng từ cửa sổ tầng ba xuống để cứu tôi. Đêm đó, lông đen trên người nó dựng đứng cả lên, trông dữ dằn như chó sói vậy. Nó đuổi theo bọn lưu manh chạy mấy con phố liền, còn cắn rách mông một đứa…”

Nghĩ đến cảnh tượng năm ấy, khóe miệng Phi Tường Chi Điểu bất giác cong lên.

“Sau đó, tối nào nó cũng đứng ở đầu ngõ đợi tôi về nhà.”

“Có lần trời mưa to, nó vẫn ngốc nghếch đứng dưới mưa đợi tôi. Mẹ tôi bảo nó: ‘Bố tan làm sẽ đi đón chị, con đừng ngốc nữa, về nhà đi.’ Nhưng Vượng Vượng nhất quyết không chịu về. Đến khi tôi về, chỉ thấy nó đứng giữa cơn mưa như trút nước, lông ướt sũng, vậy mà vẫn vui vẻ vẫy đuôi thật mạnh với tôi…”

“Tôi từng nói với Vượng Vượng, mày bảo vệ tao, tao sẽ nuôi mày cả đời. Thế mà sau này… sau này chính tôi lại hại chết Vượng Vượng…”

Trong tiếng nức nở của cô ấy, trái tim mọi người cũng thắt lại, qua màn hình dường như đều nhìn thấy dáng vẻ trung thành, chất phác của Vượng Vượng bảo vệ chủ nhân.

Nhà Phi Tường Chi Điểu ở thành phố.

Thành phố quản lý chó rất nghiêm, nhất định phải làm giấy phép nuôi chó. Vượng Vượng là chó cỏ, lại to lớn, thuộc giống chó bị hạn chế nuôi, căn bản không làm được giấy phép.

May mà Vượng Vượng rất ngoan, chưa bao giờ sủa bậy làm phiền hàng xóm, mọi người xung quanh cũng quý nó.

Dân không tố thì quan không xử, vốn dĩ không có giấy phép cũng chẳng sao.

Nhưng sau đó, ở địa phương xảy ra một vụ chó dại cắn chết người gây hoang mang dư luận, chính quyền bắt đầu kiểm tra gắt gao việc nuôi chó.

Tên lưu manh từng bị Vượng Vượng cắn rách mông, vết thương phải khâu hơn chục mũi, tốn mấy nghìn tệ.

Ban đầu hắn không dám báo cảnh sát, dù sao cũng là hắn sai trước.

Đến bây giờ, hắn mới thấy cơ hội trả thù đã tới.

Thế là chỉ một cú điện thoại, tố cáo nhà nuôi chó không giấy phép.

Chẳng bao lâu, nhà Phi Tường Chi Điểu xuất hiện một nhóm người mặc đồng phục đến bắt Vượng Vượng đi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc