Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Mãi đến hơn 20 phút sau, trên màn hình bỗng xuất hiện một con cá voi khổng lồ, kèm theo đó là tiếng ngân vang trong trẻo.
[Tiểu Thư Kiêu Ngạo tặng Vân Kình Ngạo Tường 1]
Trong livestream, quà tặng có rất nhiều loại, kẹo hồ ly trị giá 0,5 tệ, còn Vân Kình Ngạo Tường thì đúng bằng 2000 tệ. Người trong phòng live thấy Tiểu Thư Kiêu Ngạo xuất hiện trở lại, lập tức sôi nổi hẳn lên.
[Tiểu Thư Kiêu Ngạo mau kể tiếp đi, tiền tiêu vặt của cô có giữ được không? Tôi hóng đến sốt ruột rồi đây này!]
[Đã tặng quà rồi thì chắc chắn là không giữ được rồi. Xem ra chủ phòng live đoán chuẩn thật.]
[Tiểu thư đừng buồn, đừng cứng đầu với ba, giữ không được người thì phải giữ được tiền!]
[Thật có người xem bói chuẩn thế à? Sao tôi không tin nhỉ, có khi nào tự biên tự diễn không?]
Tặng quà xong, Tiểu Thư Kiêu Ngạo chẳng nói một lời liền rời khỏi phòng live, cô ta còn phải đi “đấu” với mẹ kế, chẳng còn tâm trạng hóng hớt chuyện nữa.
Có lẽ nhờ quẻ đầu tiên “ném đá dò đường”, chẳng bao lâu sau lại có một người tên “Phi Tường Chi Điểu” kết nối xem bói.
Lần này xuất hiện vẫn là một cô gái trẻ, rất xinh đẹp, chỉ là quầng mắt thâm đen, trông như thiếu ngủ trầm trọng.
Không ít người đã sốt ruột hỏi cô ấy muốn xem gì, còn ánh mắt của Tang Phi Vãn thì lại xuyên qua cô gái ấy, dừng lại ở một góc khuất phía sau lưng cô ấy, nơi đó có một bóng đen mà người khác không nhìn thấy.
“Một quẻ hai nghìn, không chuẩn không lấy tiền. Phi Tường Chi Điểu, cô muốn hỏi gì?” Tang Phi Vãn thản nhiên lên tiếng.
Phi Tường Chi Điểu điều chỉnh lại cảm xúc, rồi mới nói: “Gần đây tôi cứ mất ngủ mãi, cứ nhắm mắt lại là cảm giác có một đôi mắt nhìn chằm chằm vào mình. Vừa nãy tôi khó khăn lắm mới ngủ được, mơ màng lại cảm thấy có thứ gì đó cứ kéo chăn của tôi, làm tôi sợ tỉnh cả ngủ. Chủ phòng live, có phải tôi gặp ma rồi không?”
Tang Phi Vãn gật đầu, “Gần như vậy, nó đang ngồi xổm ngay sau lưng cô đấy.”
Câu này vừa dứt, phòng live lại bùng nổ:
[Vãi, đêm hôm khuya khoắt mà dọa người thế này à!]
[Chị gái đừng sợ, cho tôi địa chỉ đi, tôi qua bảo vệ chị ngay!]
[Rốt cuộc đây là cái phòng livestream gì vậy? Từ tin đồn giải trí showbiz cho tới kịch gia đình luân lý, rồi giờ lại thành sự kiện linh dị luôn sao?]
Phi Tường Chi Điểu nghe Tang Phi Vãn nói xong, vội vàng quay đầu nhìn lại, nhưng chẳng thấy gì cả, chỉ cảm thấy tim đập còn nhanh hơn lúc nãy.
“Chủ phòng live, chị nói thật đấy à? Đừng dọa tôi mà.”
Tang Phi Vãn đáp: “Đừng sợ, đó chỉ là linh hồn của một con chó thôi, nó không có khả năng làm hại người. Hơn nữa, nó ở lại đây cũng là vì cô, sẽ không hại cô đâu.”
Phi Tường Chi Điểu nghe vậy thì ngẩn người: “Chó? Chủ phòng live, chị nhìn rõ nó là chó gì không?”
Tuy Tang Phi Vãn ký sinh trong thân xác phàm trần nhưng linh hồn cô đã tu luyện mấy trăm năm, có thể nhìn thấy những thứ mà người thường không thể thấy.
Dù linh hồn kia đã rất yếu ớt, Tang Phi Vãn vẫn có thể nhìn rõ hình dáng ban đầu của nó.
“Là một con chó cỏ cao đến nửa người, toàn thân đen nhánh, chỉ có bốn chân là trắng như tuyết.”
Nghe đến đây, nỗi sợ hãi trong mắt Phi Tường Chi Điểu tan biến, chỉ còn lại vẻ bi thương ngập tràn.
Cô ấy hướng về phía sau lưng mình mà gọi lớn: “Vượng Vượng, là mày phải không? Mày vẫn luôn ở bên tao à? Mày vẫn chưa đi, có phải trách tao không? Xin lỗi, tất cả đều là lỗi của tao, tao đã hại mày.”
Ở nơi mà mọi người không nhìn thấy, bóng đen ấy phát ra một tiếng rên rỉ rất khẽ, sau đó chậm rãi di chuyển đến bên chân chủ nhân, thân mật cọ cọ như khi còn sống.
Lúc này Phi Tường Chi Điểu cũng không nhìn thấy gì, cô ấy quay đầu nói với Tang Phi Vãn: “Vượng Vượng là con chó tôi nuôi suốt mười năm, tình cảm rất sâu đậm. Chủ phòng live, có thể cho tôi nhìn thấy nó thêm lần nữa không?”
Rất nhanh trong gương liền hiện lên bóng dáng của một con chó đen.
Linh hồn của con chó đen ấy rất yếu nhưng vẫn cố gắng vẫy vẫy cái đuôi to lông xù của mình.
Chiếc gương đúng lúc lại hướng về phía ống kính điện thoại, nên mọi người trong phòng livestream cũng nhìn thấy cảnh tượng kỳ dị ấy.
Rõ ràng trước gương chẳng có gì, vậy mà trong gương lại phản chiếu ra bóng một con chó đen.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







