Nụ cười của hắn không có một phân thật, tình cảm của hắn cũng không có một phân thật.
Chính vì vậy, vừa rồi Tạ Chẩm Hạc bất giác thả lỏng thần sắc như vậy mới khiến Xuân Minh vô cùng kinh ngạc.
Khác với vẻ mặt khoái trá khi có được từ sự tàn ngược, vừa rồi Tạ Chẩm Hạc, khóe mắt đuôi mày đều mềm mại, quả thực quá mức hiếm thấy.
Nhưng những lời này hắn ta tự nhiên là không dám nói với Tạ Chẩm Hạc.
Vì thế, Xuân Minh nói qua loa: “Chỉ là trực giác của thuộc hạ thôi ạ.”
Tạ Chẩm Hạc cười nhạo một tiếng, dời tầm mắt khỏi người hắn ta, giọng nói không nghe ra hỉ nộ: “Xuân Minh, từ khi nào ngươi lại trở nên hấp tấp như vậy, công văn hôm nay viết xong chưa, đã bắt đầu muốn nghe chuyện của ta rồi?”
Nói đến câu cuối cùng, trong giọng nói của Tạ Chẩm Hạc mang theo một chút uy nghiêm.
Xuân Minh ngơ ngẩn, vội vàng cúi đầu nói: “Thuộc hạ không dám.”
“Công văn hôm qua đã viết xong một nửa, đợi đến khi tới Đại Lý Tự, khoảng một canh giờ là có thể giao cho thiếu gia.”
Xuân Minh nuốt nước bọt, cảm giác cả người mình lông tơ đều dựng ngược lên.
Tạ Chẩm Hạc chống tay tựa vào chiếc gối tơ vàng, đạm nhiên lên tiếng.
Xuân Minh là người hiểu rõ nhất sự âm hiểm và thất thường của Tạ Chẩm Hạc, hiện tại đã chọc giận hắn, liền không dám nói nhiều một câu, dù tò mò cũng chỉ có thể thành thành thật thật ngậm miệng lại.
Xe ngựa vẫn tiếp tục lăn bánh về phía trước, nhưng tâm trạng của Xuân Minh đã không còn nhẹ nhàng như vừa rồi, trở nên như đứng trên đống lửa, như ngồi trên đống than.
Sao còn chưa tới Đại Lý Tự!
Hắn ta không khỏi thầm chửi trong lòng, vừa rồi vì sao lại lắm lời hỏi một câu như vậy.
Đang lúc Xuân Minh ảo não muốn ôm đầu, Tạ Chẩm Hạc bỗng nhiên lại lên tiếng.
“Xuân Minh, ngươi đã từng bắt con mồi chưa?”
Xuân Minh hai tay cứng đờ ở hai bên, ngạc nhiên nhìn về phía Tạ Chẩm Hạc, ngây ngốc nói: “Dạ có, thưa thiếu gia. Mấy năm trước, thuộc hạ thường cùng Cảnh Hoà đến ngoại ô săn bắn.”
Tạ Chẩm Hạc hai mắt khép hờ, trong mắt chứa ánh sáng u tối không rõ: “Vậy các ngươi thường dùng phương thức nào để săn bắn?”
Xuân Minh đột nhiên nhìn về phía Tạ Chẩm Hạc, thấy đối phương vẫn giữ vẻ mặt bình thản, khẩn trương mím môi: “Nhưng thiếu gia, dã thú trời sinh tính tự do, sao có thể cưỡng cầu chúng nó tự mình trói buộc mình được ạ?”
“Thế à?”
Tạ Chẩm Hạc ánh mắt dời về phía Xuân Minh, tươi cười ôn nhã lại làm Xuân Minh cả người phát run: “Nhưng ta cứ thích cưỡng cầu.”
Xuân Minh cổ cứng lại, tiềm thức nói cho hắn biết, từ “nó” mà Tạ Chẩm Hạc nói, tuyệt đối không phải dã thú.
Thậm chí có thể là, một người.
Xuân Minh bỗng chốc hồi tưởng lại, tiểu nha hoàn ngày đó xông vào đình đài.
Tiểu nha hoàn đó đẹp đến có chút yêu diễm, thoạt nhìn lại không quá thông minh, nhìn thấy Tạ Chẩm Hạc khi ấy, gan đều sắp bị dọa vỡ.
Ngày thường nếu như bị người khác bắt gặp chuyện bí mật như vậy, Tạ Chẩm Hạc sẽ xử lý nàng ngay tại chỗ.
Nhưng ngày đó hắn lại không lập tức động thủ, mà là đuổi họ đi, chỉ để lại hai người là hắn và nha hoàn kia.
Xuân Minh vốn tưởng rằng nha hoàn đó sống không quá ngày thứ hai, nhưng bây giờ xem ra...
Xuân Minh hít sâu một hơi, lại không dám nghĩ sâu hơn.
Tạ Chẩm Hạc chậm rãi xoay chiếc nhẫn ngọc trên ngón tay, khóe miệng cong lên một nụ cười nhạt.
Có lẽ Ninh Huyên Nhi thích hắn, nhưng nàng lại không ý thức được điểm này.
Điều này, có thể thấy được từ việc nàng sẽ lựa chọn vứt khăn tay cho tam đệ.
Hắn muốn làm cho phần yêu thích này trở nên gay gắt hơn, hắn muốn không chút giữ lại mà chiếm hữu nàng một cách triệt để, nhưng hắn lại không muốn làm con mèo nhát gan của mình sợ hãi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)