Ngày đó hắn ta cùng Cảnh Hoà đang giúp thiếu gia thẩm vấn tên nội ứng, lại không ngờ bị một tiểu nha hoàn vô tình đi vào trong đình làm gián đoạn. Sau này thiếu gia lo lắng sẽ xảy ra chuyện gì khác nên không cho họ quản chuyện này nữa, cũng không biết sự việc tiến triển ra sao.
Tạ Chẩm Hạc nhẹ liếc mắt nhìn Xuân Minh, dựa vào chiếc đệm mềm sau lưng, lười biếng nói: “Tự Vương và phụ thân không hòa thuận đã lâu, nghe được chút chuyện vặt vãnh cỏn con, liền vội vàng phái người vào Tạ phủ, kết quả...”
“Ngươi cũng thấy rồi đó, chỉ là một tên vô dụng. Tùy tiện uy hiếp vài câu, gậy gộc còn chưa kịp chạm vào người, đã khai ra hết rồi.”
Xuân Minh vô cùng sùng kính nhìn về phía Tạ Chẩm Hạc, hưng phấn gật gật đầu: “Không hổ là thiếu gia, thủ đoạn sấm sét làm người ta không thể không phục.”
Tạ Chẩm Hạc khẽ cười một tiếng, khép mi mắt lại chuẩn bị nhắm mắt dưỡng thần, nhếch khóe miệng nói: “Nịnh hót thì miễn đi.”
Xuân Minh cười ngượng một lát, rồi sau đó đột nhiên nhanh trí, nhớ tới nghi vấn vừa rồi chưa kịp hỏi.
“Đúng rồi.” Xuân Minh mười ngón đan vào nhau đặt trên đầu gối, đảo mắt một vòng: “Hôm nay, có phải thiếu gia có chuyện gì vui không?”
Nghe vậy Tạ Chẩm Hạc liền mở to đôi mắt hoa đào, khóe môi cong lên: “Sao ngươi lại thấy vậy?”
Xuân Minh gãi gãi đầu, nhếch miệng cười, không lập tức trả lời câu hỏi của Tạ Chẩm Hạc.
Hắn ta cùng Cảnh Hoà từ nhỏ đã cùng thiếu gia lớn lên, không dám nói là hiểu rõ thiếu gia nhưng quả thực rất hiểu tính tình của thiếu gia.
Tạ Chẩm Hạc nhìn có vẻ ôn nhu đa tình, là một lang quân có dung mạo như ngọc, nhưng thực ra trời sinh ngũ cảm đạm bạc, mọi chuyện trong mắt hắn đều nhạt nhẽo vô vị, không còn gì vui thú trên đời.
Khi còn nhỏ, Tạ Chẩm Hạc luôn không nói một lời nào, cứ ngồi ngây ngốc trong phòng cả ngày.
Hắn dường như không có lòng đồng cảm, luôn vớt những con cá trong hồ nước ra, nhìn chúng giãy giụa trên bờ, sau đó ngạt thở mà chết.
Đáng sợ chính là một đứa trẻ mới bảy tám tuổi, khi làm những việc này từ đầu đến cuối đều không có biểu cảm gì, chỉ có đôi mắt sáng lấp lánh.
Dần dần, La Yên Hà phát hiện ra sự bất thường của hắn. Tính tình vô tình tàn khốc như vậy, tuyệt đối không xứng đáng làm công tử nhà quyền quý.
Vì thế La Yên Hà bắt đầu đánh hắn, mắng hắn, ép hắn cười, ép hắn lương thiện, nhưng cho dù roi mây có quất lên người Tạ Chẩm Hạc, hắn cũng không chịu cúi đầu.
Hắn nói, hắn như bị thế nhân ngăn cách trong một nhà tù vô hình, có thể rõ ràng nhìn thấy người bên ngoài làm gì, nhưng lại chưa bao giờ có thể cảm nhận được hỉ nộ ai lạc của họ.
Xuân Minh cũng cảm thấy có lẽ thiếu gia đã thật sự bình thường.
Mãi đến khi hắn mười chín tuổi đỗ đạt, vào Đại Lý Tự, Xuân Minh cùng Cảnh Hoà cũng bị La Yên Hà phái qua đó.
Họ từ nhỏ đã tập võ, lại là nửa thư đồng của Tạ Chẩm Hạc, cho nên khác với những gã sai vặt tầm thường, đảm đương chức trợ thủ của Tạ Chẩm Hạc ở Đại Lý Tự.
Khi Xuân Minh tận mắt nhìn thấy Tạ Chẩm Hạc tra tấn phạm nhân trong nhà giam, hắn ta mới biết được Tạ Chẩm Hạc trước nay chưa hề thay đổi.
Hắn không thích tự mình động thủ, không muốn tay áo dính phải bụi bẩn máu me, chỉ đứng một bên nhìn, nhìn những kẻ ác vi phạm pháp luật quỳ xuống đất xin tha dưới từng đạo hình phạt, nhìn vết thương của họ toác ra, nhìn họ máu thịt be bét.
Khoảnh khắc đó, ánh mắt Tạ Chẩm Hạc lộ ra ánh sáng, giống hệt như lúc hắn còn nhỏ nhìn những con cá sắp chết.
Lúc này Xuân Minh mới biết, Tạ Chẩm Hạc chỉ là học được cách ngụy trang, giả làm một bộ dáng ôn nhu vô hại, mê hoặc lòng người.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)