Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Lên Nhầm Giường Được Phu Quân Như Ý Chương 19:

Cài Đặt

Chương 19:

Rốt cuộc là chuyện gì thế này?

Hơn nữa, hơn nữa, cái tên này cũng quá sến súa đi!

Nàng sững sờ, ấp úng mãi không nói được thành lời.

Tạ Chẩm Hạc cong đôi mắt hoa đào thành vầng trăng khuyết, cười tủm tỉm nhìn nàng.

Mãi đến khi thưởng thức xong gương mặt thiếu nữ trước mắt lúc thì đỏ như cà chua chín, lúc lại trắng như củ cải non, cứ lặp đi lặp lại đỏ rồi lại trắng, trắng rồi lại đỏ, Tạ Chẩm Hạc mới cong khóe môi quyết định buông tha cho nàng.

Những ngón tay thon dài của Tạ Chẩm Hạc khẽ động, hắn cụp mắt nhìn chiếc khay mà Ninh Huyên Nhi đang bưng: “Không phải muốn đưa vải cho Tam tiểu thư sao, còn không đi?”

Tim Ninh Huyên Nhi đập nhanh lạ thường, nàng không hiểu tại sao, chỉ đành tạm quy nó vào sự hoảng hốt và sợ hãi.

Nàng ngơ ngác ngẩng đầu liếc Tạ Chẩm Hạc một cái, rồi vội vàng dời tầm mắt đi, ánh mắt lưu chuyển loạn xạ, cuối cùng hít một hơi thật sâu, ép mình phải bình tĩnh lại, đôi môi mấp máy, rụt rè nói: “Vâng, vâng...”

Ninh Huyên Nhi cúi gằm đầu, thậm chí không dám nhìn Tạ Chẩm Hạc thêm một lần, cứ thế cúi đầu bước nhanh đi: “Nhị thiếu gia, nô tỳ xin cáo lui trước.”

Vì đi quá vội, khi đi ngang qua Tạ Chẩm Hạc, dải lụa rủ xuống từ thắt lưng Ninh Huyên Nhi bị gió thổi bay lên, vừa hay lướt qua tay hắn.

Nhưng Tạ Chẩm Hạc chỉ duỗi thẳng tay, mặc cho dải lụa rơi vào lòng bàn tay, rồi theo bước chân của Ninh Huyên Nhi trượt qua kẽ tay hắn, chỉ để lại một chút cảm giác ấm áp tinh tế.

Mãi đến khi nhìn thấy bóng lưng thiếu nữ khuất dần, Tạ Chẩm Hạc mới từ từ khép năm ngón tay lại, đầu ngón tay không ngừng mân mê nơi lòng bàn tay vừa được dải lụa lướt qua, rồi khóe miệng dần cong lên một nụ cười vui vẻ.

Nhưng Tam tiểu thư đang ngủ trưa, nên chỉ có nha hoàn thân cận của nàng ấy là Họa Mi tiếp nàng.

Ninh Huyên Nhi vốn nghĩ, Nguyễn Diệu Doanh đã không ưa Tam tiểu thư, mà nàng lại là người thay Nguyễn Diệu Doanh đến trả đồ, thế nào cũng sẽ bị người trong Tê Xuân Viện châm chọc mỉa mai một phen.

Lại không ngờ khi đưa vải vào tay Họa Mi, nàng ta trước tiên bĩu môi nhìn mấy xấp vải, sau đó liền cười hì hì với Ninh Huyên Nhi, nhiệt tình nói: “Muội muội này trông lạ quá, là nha đầu mới vào Tạ phủ sao?”

Trong khoảnh khắc đó, Ninh Huyên Nhi người đã sống trong sự chế giễu và miệt thị suốt ba năm, lần đầu tiên cảm nhận được sự ấm áp chưa từng có.

Thì ra, ngoài Nguyệt Kiến ra, khi ở cùng những người khác, nàng cũng có thể không cần phải khúm núm, nuốt hết tủi hờn vào trong.

Nàng lập tức trao đổi tên với Họa Mi, như hận không thể gặp nhau sớm hơn mà kéo tay nhau trò chuyện rất lâu.

Trước khi đi, Họa Mi kéo tay áo nàng, nhét cho nàng một gói kẹo mạch nha, còn năm lần bảy lượt yêu cầu Ninh Huyên Nhi hứa sau này sẽ thường xuyên đến gặp, mới lưu luyến để nàng đi.

Trên đường về, Ninh Huyên Nhi vẫn còn cảm động đến rưng rưng nước mắt, tay nắm chặt gói kẹo mạch nha, mãi đến khi cảm thấy nó sắp tan chảy mới nỡ ngậm vào miệng.

Khi đôi hài thêu đặt chân lên con đường đá sỏi đó, Ninh Huyên Nhi mới nhận ra mình đã quên một việc quan trọng.

Rõ ràng vừa nãy đã nghĩ kỹ rồi, phải tránh Tạ Chẩm Hạc một chút, đi đường vòng, không đi đường cũ trở về!

Ninh Huyên Nhi bực bội đấm vào đầu mình một cái, rồi lén lút bắt đầu quan sát xung quanh.

Nhưng khi đôi mắt lo lắng bất an lướt qua góc cuối cùng gần đó mà không thấy bóng dáng quen thuộc kia, nàng lại không có cảm giác nhẹ nhõm như trong tưởng tượng.

Ngược lại, nàng cảm thấy trong lòng thiếu đi thứ gì đó, trống rỗng, có chút buồn bã không nói nên lời.

Viên kẹo mạch nha trong miệng ngọt đến phát ngấy, ngược lại càng làm cho đáy lòng nàng thêm chua xót.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc