Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Lên Nhầm Giường Được Phu Quân Như Ý Chương 18:

Cài Đặt

Chương 18:

Tại sao Tạ Chẩm Hạc trông thoát tục như vậy, lại có thể làm một động tác vuốt ve cán quạt một cách...

Vừa quyến rũ vừa mê hoặc.

Ninh Huyên Nhi nuốt nước bọt, ánh mắt đờ đẫn.

Mãi đến khi trên đỉnh đầu truyền đến một tiếng cười nhẹ, nàng mới nhận ra như vậy có chút thất lễ, lập tức thu ánh mắt lại.

Ninh Huyên Nhi à Ninh Huyên Nhi, có biết nam sắc hại người không!

Hắn trước đây dọa dẫm ngươi thế nào ngươi quên rồi sao?

Ninh Huyên Nhi véo vào hổ khẩu của mình, cố gắng trừng phạt sự mê muội vừa rồi của bản thân.

Tạ Chẩm Hạc cong khóe môi, giọng nói lại trở nên dịu dàng, như nước tuyết đầu mùa tan chảy: “Nếu đã có lý do, vậy lần này ta tha cho ngươi.”

Hả?

Ninh Huyên Nhi sững người, ngẩng mắt nhìn Tạ Chẩm Hạc, vẻ mặt căng thẳng.

Lần này là sao, lẽ nào còn có lần sau?

Tạ Chẩm Hạc cong cong đôi mắt, ngập tràn ý cười: “Nếu ngươi không đeo mỗi ngày, người khác làm sao biết ta đã ban vòng tay cho ngươi?”

“Lỡ như có lời đồn, nói ta cướp đồ người khác yêu thích, tùy tiện ban thưởng đồ của tiểu thư nhà ngươi cho người khác, người ngoài sẽ nhìn ta thế nào?”

Lời nói của Tạ Chẩm Hạc như ngọc châu rơi xuống đất, từng chữ từng chữ rơi xuống, làm rung động trái tim vốn đã lung lay của Ninh Huyên Nhi.

Mi mắt nàng khẽ động, không nói được lời phản bác.

Tạ Chẩm Hạc thuận thế tấn công, tiếp tục nói: “Chỉ có ngươi đeo vào, người khác mới biết ta không phải vì tư tâm mà tặng lại miếng ngọc bội đó.”

Nói xong, Tạ Chẩm Hạc khép môi, im lặng nhìn Ninh Huyên Nhi, chờ đợi câu trả lời của nàng.

Thực ra hắn đã sớm phong tỏa tin tức, căn bản sẽ không để cho người thứ ba ngoài bọn họ biết chuyện này.

Dù sao, nếu truyền ra ngoài, làm sao có thể để cho người đã dày công sắp đặt tất cả chuyện này tự gánh lấy hậu quả chứ?

Ninh Huyên Nhi chẳng hay biết gì, tự nhiên không biết những hành động nhỏ sau lưng của Tạ Chẩm Hạc, suy nghĩ kỹ lưỡng rồi gật đầu nói: “Lời của thiếu gia rất phải, là nô tỳ thiếu suy nghĩ.”

Tạ Chẩm Hạc nhấc chân bước tới, thân thể áp sát Ninh Huyên Nhi, dùng quạt xếp nâng cằm nàng lên, ép nàng ngẩng đầu nhìn hắn.

Ninh Huyên Nhi bị cán quạt có nhiệt độ giống như lòng bàn tay Tạ Chẩm Hạc làm cho lạnh run, hai mắt mở to tròn xoe.

Tạ Chẩm Hạc cong môi, ánh mắt dịu dàng đến mức gần như khiến người ta chìm đắm trong đáy mắt hắn: “Chỉ có câu này thôi sao?”

Ninh Huyên Nhi cắn môi không hiểu, vắt óc suy nghĩ cũng không ra Tạ Chẩm Hạc còn muốn gì.

Tạ Chẩm Hạc khẽ cúi người, dung mạo trong trẻo như liễu dưới trăng xuân: “Không có bồi thường sao?”

Hàng mi đen của Ninh Huyên Nhi khẽ run, tim bỗng đập rất nhanh, lúc nói chuyện, giữa hàm răng ngọc lộ ra một chút đầu lưỡi đỏ mọng: “Bồi... bồi thường gì ạ.”

Quạt xếp của Tạ Chẩm Hạc từ từ di chuyển xuống, lướt dọc đến cổ tay nàng, hắn dịu giọng nói: “Sau này phải đeo chiếc vòng bạc đó mỗi ngày.”

Trong lúc di chuyển, quạt xếp lướt qua cổ, hõm cổ, rồi cánh tay của Ninh Huyên Nhi, khơi lên cảm giác tê dại ngứa ngáy trên da thịt nàng.

Nhưng sự xao xuyến trong lòng này đều dừng lại khi nghe thấy câu nói tiếp theo của Tạ Chẩm Hạc.

“Nếu không đeo, bị ta nhìn thấy, sẽ bị phạt.”

****

Đầu ngón tay đặt trên khay của Ninh Huyên Nhi khẽ siết lại, nàng ngơ ngác hỏi: “Thiếu gia sẽ phạt nô tỳ thế nào ạ?”

Nghe vậy, Tạ Chẩm Hạc thoáng sững lại, đáy mắt trở nên sâu thẳm.

Hắn cụp hàng mi dài, liếc thấy cổ tay Ninh Huyên Nhi vì bị chiếc quạt chạm vào ban nãy mà ửng lên một vệt hồng nhàn nhạt.

Yết hầu của hắn khẽ trượt nhẹ, nhưng trên mặt vẫn giữ một nụ cười phong nhã.

Tạ Chẩm Hạc thu tay về, rồi “phựt” một tiếng, dùng một tay mở chiếc quạt xếp ra, cầm cán quạt khoan thai phe phẩy, động tác tao nhã mà cao quý.

“Tiểu Huyên Nhi, ngươi hỏi vậy... là muốn bị phạt, hay là không muốn bị phạt?”

Ngay khoảnh khắc nghe thấy cái tên đó, sống lưng Ninh Huyên Nhi đột nhiên cứng đờ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc