"Thái phu nhân, người đã tỉnh rồi ạ! Để nô tì hầu hạ người rửa mặt súc miệng." Hồng Dữu nhẹ nhàng vén trướng gấm lên, giọng nói chan chứa sự vui mừng và cẩn trọng.
Tống Từ ngoan ngoãn để mặc cho hai đứa nha hoàn tận tụy lau mặt, chải tóc, nâng đỡ cơ thể. Nàng giơ bàn tay gầy gò của mình lên nhìn ngắm, tuy trong lòng vẫn chưa thể hoàn toàn thích nghi với việc bản thân từ một cô gái 28 tuổi phơi phới biến thành một bà lão nhăn nheo, nhưng cảm giác được người khác kính cẩn hầu hạ tới tận răng thế này quả thực là một trải nghiệm không tồi chút nào.
Đúng lúc này, từ ngoài cửa vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng nhanh nhạy. Đại phu nhân Cố thị đích thân bưng một chiếc khay mạ vàng, trên đó đặt một bát cháo dưỡng sinh thơm phức nghi ngút khói bước vào phòng.
"Mẫu thân, người cảm thấy trong người hôm nay thế nào rồi ạ?" Cố thị đi đến trước giường, kính cẩn cúi đầu chào rồi đón lấy chiếc gối mềm từ tay Hồng Dữu, ân cần chèn sau lưng Tống Từ để nàng ngồi dựa cho thoải mái.
"Hôm nay ta cảm thấy trong người đã dễ chịu hơn nhiều rồi, đầu óc cũng không còn quay cuồng như hôm qua nữa." Tống Từ học theo chất giọng khàn khàn đặc trưng của nguyên chủ, chậm rãi trả lời.
Cố thị nghe vậy thì mừng rỡ ra mặt, tự tay múc từng muỗng cháo bổ dưỡng dâng lên cho Tống Từ: "Mẫu thân tỉnh lại là phúc khí lớn nhất của cả Tống gia chúng ta. Bát cháo tổ yến hạt sen này là do tự tay nhi tức giám sát nhà bếp hầm kỹ suốt từ canh ba, người mau dùng một chút cho ấm bụng."
Tống Từ vừa ngoan ngoãn há miệng ăn từng muỗng cháo thơm ngon, vừa âm thầm quan sát người con dâu trưởng này. Cố thị năm nay tầm gần bốn mươi tuổi, cử chỉ đoan trang, khí độ trầm ổn, gương mặt toát lên vẻ từ hòa hiền thục. Tuy quản lý cả cái hậu viện Tống gia to lớn với hàng trăm con người, nhưng đứng trước mặt Thái phu nhân, bà vẫn giữ nguyên sự kính trọng và phục tùng tuyệt đối.
Thông qua những ký ức rải rác của nguyên chủ, Tống Từ biết rằng nguyên chủ sinh được ba đứa con trai và hai đứa con gái. Trong đó, đứa con trai cả Tống Trí Viễn là niềm tự hào lớn nhất của Tống gia, vừa mới được Hoàng thượng cất nhắc thăng chức lên làm Tể tướng đương triều; đứa con thứ hai Tống Trí Quảng đảm nhận chức quan văn ở địa phương; đứa con thứ ba Tống Trí Hoàn lại là một kẻ thích ngao du sơn thủy, tự do tự tại. Ngoài ra còn có dàn cháu trai, cháu gái đông đúc đang tuổi trưởng thành.
Nàng đang mải mê xâu chuỗi lại mối quan hệ phức tạp trong gia tộc thì bất ngờ từ bên ngoài sân viện vang lên một chuỗi tiếng bước chân dồn dập, uy nghiêm và đầy lực lượng.
"Lão gia đã về! Lão gia vào thăm Thái phu nhân!"
Tiếng thông báo của hạ nhân gác cổng vừa cất lên, không khí trong gian phòng lập tức trở nên trang nghiêm. Hồng Dữu và Hồng Đào vội vàng đứng dạt sang hai bên, cúi đầu nhè nhẹ.
Một bóng người cao ráo, sải bước rộng vội vã đi qua bức bình phong tử đàn, tiến thẳng vào gian phòng trong. Tống Từ ngước đôi mắt đục ngầu nhìn ra, lập tức ngẩn người ra tại chỗ.
Người vừa bước vào là một nam nhân trung niên tầm hơn 40 tuổi, trên người vẫn còn mặc nguyên bộ quan phục triều đình màu tím đậm thêu họa tiết uy nghi tôn quý. Thân hình ông thẳng tắp như cây tùng trên núi cao, gương mặt tuấn tú thâm trầm với những đường nét góc cạnh vô cùng nam tính, cằm để một chòm râu ngắn được cắt tỉa gọn gàng. Trên người ông tỏa ra thứ khí chất cao quý, thâm sâu và đầy áp lực của một kẻ nắm giữ quyền lực chính trị tối cao trên triều đình.
Đây chính là đứa con trai cả của nguyên chủ — Đương triều Tể tướng Tống Trí Viễn!
Tống Từ nhìn chằm chằm vào vị "mỹ đại thúc" phong độ ngút ngàn trước mặt, trong lòng một cô gái hiện đại 28 tuổi như nàng không khỏi gào thét cảm thán: Trời đất ơi! Gen của Tống gia này đúng là cực phẩm mà! Vị đại mỹ nam trung niên chất lượng cao, khí chất ngời ngời thế này mà lại là con trai ruột của mình sao? kịch bản này xem ra cũng không tệ chút nào!
Tống Trí Viễn vừa vào đến phòng, nhìn thấy Tống Từ đã có thể ngồi tựa lưng, sắc mặt hồng hào hơn đôi chút, đôi mắt thâm trầm của vị Tân Tấn Tể tướng lập tức dấy lên sự xúc động sâu sắc. Ông không ngần ngại vạt áo quan phục bằng gấm thêu sang trọng, tiến thẳng đến trước giường bệnh rồi quỳ sụp xuống:
Tống Trí Viễn chậm rãi đứng dậy, kính cẩn ngồi xuống chiếc ghế đôn đặt bên cạnh giường bệnh. Ông tự tay nhận lấy chén thuốc bổ ấm nóng từ tay Cố thị, tỉ mỉ dùng muỗng thổi nhẹ cho bớt nóng rồi ân cần dâng lên tận miệng Tống Từ: "Dù công việc triều chính có bận rộn đến đâu, đạo làm con vẫn phải đặt chữ hiếu lên hàng đầu. Mẫu thân vất vả nuôi dưỡng con trưởng thành, giờ đây người lâm bệnh, con lòng đau như cắt."
Tống Từ ngoan ngoãn uống từng muỗng thuốc đắng ngắt do chính tay vị Tể tướng dâng lên, mắt nhìn chằm chằm vào đứa con trai vừa quyền lực, vừa đẹp trai lại vừa ngoan ngoãn hiếu thảo trước mặt. Mọi sự bất mãn, hụt hẫng và uất hận trong lòng nàng về việc biến thành mụ già từ đêm qua lập tức tan biến sạch sẽ không còn một mống!
Xuyên thành bà lão thì đã làm sao cơ chứ? Có một đứa con trai làm Tể tướng đương triều đứng đầu bách quan, vừa có quyền khuynh thiên hạ, lại vừa đẹp trai phong độ và hiếu thảo ngoan ngoãn như thế này, đời này coi như nàng đã quay trúng ô trúng thưởng lớn nhất rồi!
Ở thời cổ đại này, danh hiệu "Mẹ của Tể tướng" và phong hiệu "Cáo mệnh Siêu nhất phẩm" chính là kim bài miễn tử bá đạo nhất. Từ nay về sau, trong cái Tống phủ này cũng như cả cái kinh thành này, ai dám làm khó nàng? Ai dám vuốt râu hùm của nàng?
Tống Từ thầm mỉm cười trong lòng, quyết định chấp nhận số phận một cách vui vẻ. Nàng chỉ việc ngồi yên hưởng thụ, làm một Lão tổ tông cao cao tại thượng, sung sướng và bá đạo nhất của cái Tống gia này!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

