Dư Tiểu Vinh nằm bên cạnh nghe thấy động tác cũng ngồi dậy, ngáp một cái hỏi: "Sớm thế này, là ai vậy anh?"
Tối qua vì mải mê cắt may đống vải, cô ấy ngủ khá muộn.
"Anh không biết."
Tiêu Lập Đông nhanh chóng mặc quần áo, vớ lấy chiếc áo khoác dày khoác lên vai, vừa bước xuống giường đi ra ngoài vừa gọi: "Ai đó?"
Dư Tiểu Vinh nghe loáng thoáng tiếng trả lời là giọng của mẹ chồng, liền vội vàng dậy đi theo ra ngoài. Ra đến sân thì phát hiện người đến đúng là cha mẹ chồng thật.
Mẹ chồng trông còn có vẻ bình tĩnh nhưng cha chồng thì mặt mày đầy lo lắng. Khi Tiểu Vinh ra tới nơi, ông đang nắm lấy tay Tiêu Lập Đông nói: "Cha vừa dậy ra ngoài xem thì thấy cổng sân đang mở, cứ ngỡ là tối qua quên khóa. Đến phòng thằng ba nhìn thì nó không có trên giường, chỉ để lại một tờ giấy trên bàn."
Tiêu Lập Đông cầm tờ giấy trong tay, Dư Tiểu Vinh ghé mắt nhìn qua, thấy trên đó viết một hàng chữ nguệch ngoạc như gà bới: [Con đi đây, không lăn lộn ra hồn người thì con không về, đằng nào con cũng không đi lính!]
Tiêu Lập Huy chỉ vì không muốn đi lính mà bỏ nhà ra đi!
Tiêu Lập Đông lập tức nói: "Cha mẹ, hai người đừng cuống, con đi gọi người ngay đây."
Tưởng Ngọc Cầm bình thản ngắt lời: "Không cần tìm người khác, mấy người nhà mình đi tìm nó là được rồi."
Ông Tiêu Vĩnh Thịnh sốt ruột: "Mấy người chúng ta thì sao mà đủ? Thằng cả, con mau đi gọi thêm vài người nữa đi."
Tưởng Ngọc Cầm hừ lạnh một tiếng: "Ông đúng là chẳng hiểu gì về con trai mình cả. Nó mà chịu được chút khổ cực nào sao? Chỉ cần lúc này nó không trốn trong đống củi nào đó mà ngủ thì tôi cũng nể nó rồi!"
Tưởng Ngọc Cầm biết đứa con trai thứ ba là đứa lông bông, nhưng không ngờ nó lại kém cỏi đến thế, vì chuyện đi lính mà dám bỏ chạy! Khoảnh khắc vừa biết tin nó trốn đi, bà cũng có chút lo lắng, dù sao cũng là đứa con mình cưng chiều bao năm, nhưng sự lo lắng đó chỉ tồn tại trong chớp mắt rồi tan biến. Nếu cậu thực sự có bản lĩnh ra ngoài lăn lộn cho ra ngô ra khoai, bà còn thấy nể phục, chỉ sợ đây là hạng bùn nhão không trát nổi tường!
Tiêu Vĩnh Thịnh nói: "Bà nói cái kiểu gì thế, nó chưa từng đi xa bao giờ, lỡ ra ngoài bị người ta lừa thì sao?"
Tiêu Lập Đông đứng bên cạnh vội can: "Cha đừng lo, chúng con đi tìm ngay đây."
Anh ấy bắt đầu phân công: "Tiểu Vinh, em sang nhà chị Bành bên cạnh mượn xe đạp ra bến xe khách trên thị trấn tìm. Cha sang mấy nhà bạn bè hay chơi với thằng ba xem sao. Con đi tìm Vân Đình nhờ cậu ấy chở xe máy lên huyện. Mẹ cứ ở nhà đợi tin nhé."
Trình Vân Đình là bạn thân của Tiêu Lập Đông ở thôn bên, cậu ấy có xe máy.
Tưởng Ngọc Cầm gật đầu: "Được, cứ thế mà làm."
Tiêu Lập Đông đáp một tiếng rồi vội vàng chạy đi. Dư Tiểu Vinh cũng không dám chậm trễ, chạy ngay sang nhà chị Bành mượn xe rồi nhảy lên đạp thục mạng.
Bánh xe lăn qua con đường đất gồ ghề trong thôn làm mông cô ấy đau ê ẩm, trong lòng thì mắng chửi Tiêu Lập Huy hàng nghìn lần: [Đã là thanh niên mười tám tuổi đầu rồi mà chẳng hiểu chuyện chút nào! Nhà cửa đang vụ mùa bận tối mắt tối mũi, người lớn mệt đến mức không đứng thẳng nổi lưng, nó thì hay rồi, còn bày đặt bỏ nhà ra đi, đúng là cái nợ đời!]
Dư Tiểu Vinh thở hổn hển, lau mồ hôi cuống quýt nói: "Bác tài, cho tôi xin lỗi! Đứa nhỏ nhà tôi bỏ nhà đi, bác cho tôi lên nhìn một cái!"
Nghe thấy là đi tìm trẻ lạc, tài xế nguôi giận đôi chút, mở cửa bảo: "Được rồi, lên tìm đi, nhanh lên nhé."
Dư Tiểu Vinh vội vã lách qua cửa xe, vừa nói lời cảm ơn bác tài vừa đảo mắt nhìn khắp lượt hành khách nhưng không thấy Tiêu Lập Huy đâu.
Không thấy người, ngược lại mấy hành khách trên xe lại tò mò hỏi cô: "Chị ở thôn nào thế, đứa nhỏ bao nhiêu tuổi rồi, vì sao mà nó bỏ đi?"
Tiểu Vinh làm gì còn tâm trí đâu mà buôn chuyện, "xấu thiếp hổ chàng", cô ấy không tiếp lời mà quay sang hỏi tài xế: "Bác tài, đây là chuyến thứ mấy trong ngày rồi ạ?"
"Chuyến thứ hai rồi, chuyến đầu tiên đã chạy cách đây mười lăm phút."
"Vâng, vâng, cảm ơn bác nhiều."
Dư Tiểu Vinh thất vọng tràn trề. Cô ấy thầm nghĩ, chuyến trước đã đi được mười lăm phút thì chắc cũng đi được một phần ba quãng đường lên huyện rồi, không biết Lập Đông nhà cô ấy có đuổi kịp không.
Bác tài tốt bụng nhắc nhở: "Chị thử hỏi cô bán vé xem có ấn tượng gì với người chị cần tìm không."
"Dạ, cảm ơn bác."
Dư Tiểu Vinh vội chạy đến quầy hỏi chị bán vé xem sáng sớm có thanh niên mười bảy mười tám tuổi nào đến mua vé không, nhưng đáng tiếc là chị ấy chẳng có ấn tượng gì. Cô ấy vẫn không cam lòng, lượn lờ quanh bến xe hai vòng, hỏi cả ông lão quét dọn nhưng đều không có chút manh mối nào, đành phải lủi thủi đạp xe về nhà, giờ chỉ còn mong chờ vào tin tức từ Tiêu Lập Đông và cha chồng.
Vừa về đến đầu thôn, chú Vĩnh Lâm người trong họ đang đeo giỏ đi nhặt phân bỗng gọi giật cô ấy lại.
Dư Tiểu Vinh dừng xe, chào một tiếng "chú Vĩnh Lâm".
"Sáng sớm đạp xe đi đâu thế cháu?"
"Dạ, cháu có chút việc ạ." Dư Tiểu Vinh chẳng dám nói là đi tìm Tiêu Lập Huy, chuyện này mà truyền ra ngoài thì dân làng cười cho thối mũi.
Chú Vĩnh Lâm đeo giỏ định đi tiếp, nhưng bỗng khựng lại bảo: "Mà sao thằng út nhà cháu sáng sớm lại chui vào đống củi ngủ thế, chú vừa gọi nó một tiếng mà nó đã vùng chạy mất rồi."
"Dạ!"
Dư Tiểu Vinh giật nảy mình, vội vàng hỏi: "Chú ơi, chú thấy nó ở đống củi nào, lúc nào ạ?"
Mẹ chồng cô đúng là thần toán, lúc trước bà vừa nói nó trốn vào đống cỏ nào đó ngủ, không ngờ lại đúng thật.
"Cũng phải nửa tiếng rồi, ngay chỗ đống củi ở sân phơi đầu thôn phía Tây ấy."
Tiểu Vinh thầm nghĩ, đã nửa tiếng trôi qua rồi, không biết nó lại chạy đi đằng nào. Cô định đi ngay nhưng lại quay lại hỏi thêm: "Chú ơi, chú có thấy nó chạy hướng nào không?"
Chú Vĩnh Lâm ngẩn người: "Nó chưa về nhà à? Chú cứ tưởng nó ham chơi nên chui vào đấy ngủ thôi."
Dư Tiểu Vinh không kịp nói nhiều, đẩy xe đạp lao đi như bay về nhà, trong lòng chỉ thầm cầu khẩn cậu em này đừng có chạy đi đâu xa.
Trong lúc đó, Tưởng Ngọc Cầm đã nấu xong bữa sáng, đang định gọi ba đứa cháu dậy ăn cơm thì thấy Dư Tiểu Vinh đã về đến nơi. Chưa kịp để bà mở lời, cô con dâu đã gọi lớn: "Mẹ ơi, chú Vĩnh Lâm thấy em ba ngủ ở đống củi chỗ sân phơi phía Tây từ nửa tiếng trước rồi, chú ấy vừa gọi là nó bỏ chạy mất."
Nói xong cô vội bổ sung: "Chú ấy bảo không để ý nó chạy đi đâu ạ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
