Nghĩ đến đây, Dư Tiểu Vinh cũng lấy lại bình tĩnh, trầm mặc nói: "Chỗ vải này con lấy vài mảnh, đủ để làm cho Dịch Chân, Dịch Gia cái quần với đôi giày là được rồi. Máy khâu thì cứ khiêng qua nhà con trước, sau này cô út có muốn dùng thì bảo cô ấy qua nhà con mà dùng."
Dư Tiểu Vinh thật sự rất muốn cái máy khâu. Chẳng còn cách nào khác, nhà đông con quá, sắp đến lúc giao mùa, bọn trẻ lại lớn nhanh như thổi, quần áo bông năm ngoái đều đã chật cả rồi, cô ấy đều phải làm lại. Nếu chỉ dựa vào khâu tay thì đầu ngón tay chắc bị kim đâm nát mất.
Có máy khâu, công việc sẽ nhanh hơn, cô ấy cũng đỡ tốn sức lực hơn.
Tưởng Ngọc Cầm chẳng hề để tâm đến sự "không biết điều" của con dâu, bởi lẽ mối quan hệ lạnh nhạt giữa bà và con dâu cả không phải ngày một ngày hai mà thành.
Bà mở miệng túi ra, lấy một phần vải để sang bên cạnh, rồi chỉ vào phần còn lại trong túi: "Đã cho thì cứ cầm lấy, các con đem về đi."
Dư Tiểu Vinh bối rối không biết làm sao.
Tiêu Lập Đông đứng bên cạnh nói chen vào: "Mẹ đã cho thì em cứ nhận lấy."
Dư Tiểu Vinh thấy chỗ vải thừa vẫn còn rất nhiều, lại nói: "Vẫn còn nhiều quá."
Vừa nói, cô vừa mở túi lấy ra thêm khoảng một phần ba trả lại, rồi bảo Tưởng Ngọc Cầm: "Mẹ ơi, con lấy ngần này là nhiều lắm rồi."
Tưởng Ngọc Cầm khẽ gật đầu, trong mắt thoáng qua một tia tán thưởng.
Trước đây bà luôn cho rằng đứa con dâu cả này xuất thân từ gia đình nghèo hèn nên không hiểu lễ nghĩa, không thấu tình đạt lý. Mấy ngày nay thực sự tiếp xúc mới nhận ra, khi đụng chuyện, cô ấy lại là người thấu đáo và biết chừng mực hơn khối người. Nếu đổi lại là con gái Tiêu Bình của bà, bà mà bảo cho thì chắc chắn Tiêu Bình sẽ không nói hai lời mà khuân đi sạch sành sanh.
Tiêu Lập Đông xách túi vải nặng trịch ra đặt lên xe ba gác, sau đó gọi Tiêu Lập Huy vào phụ khiêng máy khâu.
Tiêu Lập Huy đang bực dọc chuyện đi lính, thấy anh cả lại sai bảo mình làm việc, theo bản năng định cãi lại là không làm. Nhưng vừa quay đầu thấy ánh mắt của mẹ nhìn mình, lời định nói lập tức nuốt ngược vào trong, cúi đầu lủi thủi giúp anh cả khiêng máy khâu.
Dư Tiểu Vinh nhìn hành động của chồng, khẽ thở dài, lặng lẽ theo anh ấy ra khỏi cổng nhà mẹ chồng.
Sắp đến Trung thu, trăng đêm nay đặc biệt sáng, soi rõ con đường thôn mồn một.
Tiếng dế kêu rỉ rả trong bụi cỏ ven đường, Tiêu Lập Đông kéo xe đi phía trước, bánh xe kêu kẽo kẹt, Dư Tiểu Vinh vừa bước theo xe vừa giữ lấy chiếc máy khâu phía trên. Mọi thứ xung quanh thật chân thực, vậy mà cô ấy vẫn cảm thấy không thể tin nổi.
"Anh này."
Dư Tiểu Vinh cuối cùng không nhịn được, nói với chồng: "Anh bảo mẹ làm sao thế nhỉ?"
Phải biết rằng, họ vừa kết hôn xong là ra riêng ngay, lúc đó hai vợ chồng chẳng có gì trong tay, sang nhà cha mẹ xin tí dầu mắm muối mà mẹ chồng đã sưng sỉa mặt mày với cô ấy rồi. Mẹ chồng trước giờ chưa bao giờ hào phóng với họ, vậy mà lần này lại để họ mang đi cả túi vải lớn. Không chỉ thế, còn đưa cả bánh bông lan và táo mà Tiêu Bình mua biếu ông bà cho họ nữa.
Thật ra mấy ngày nay Tiêu Lập Đông cũng luôn nghĩ về chuyện này. Từ hôm bắt đầu thu hoạch vụ thu, anh ấy đã thấy thái độ của mẹ không đúng lắm. Anh ấy còn đặc biệt lo lắng mẹ xảy ra chuyện gì, nhưng liên tiếp mấy ngày nay thấy tinh thần bà vẫn tốt, không giống như người có bệnh hay có chuyện buồn.
"Chịu thôi."
Tiêu Lập Đông đáp giọng trầm đục: "Em cũng đừng nghĩ nhiều nữa, về xem trong đống vải đó có cái nào dùng được thì dùng, thấy hợp thì tự may cho mình lấy hai bộ đồ mới."
Dư Tiểu Vinh thở dài: "Em mà làm đồ mới, em gái anh thấy chắc chắn lại mỉa mai châm chọc cho mà xem."
"Chẳng lẽ chỉ mình nó được mặc đồ mới chắc?"
Dư Tiểu Vinh liếc chồng một cái, bất lực nói: "Bây giờ anh nói thì hay lắm, lúc em gái anh nói em thật, anh có dám nói nó thế không?"
Tiêu Lập Đông cười gượng gạo, không đáp lời.
Thực tế là mỗi lần Tiêu Bình kiếm chuyện châm chọc, dù nghe thấy thì Tiêu Lập Đông cũng chỉ biết giả câm giả điếc. Hồi đầu, Dư Tiểu Vinh cũng hay cãi nhau với chồng vì chuyện đó, nhưng lần nào anh ấy cũng chỉ trưng ra bộ mặt sầu khổ, nén hết vào lòng. Cô ấy thương chồng kẹt ở giữa khó xử nên sau vài lần cũng không ép nữa, nhưng khi lòng thấy ấm ức, cô ấy vẫn không tránh khỏi càu nhàu với chồng.
"Làm hết bài tập chưa con?" Dư Tiểu Vinh hỏi thêm.
"Con làm xong rồi ạ."
Tâm nguyện lớn nhất của Dư Tiểu Vinh là các con đều được vào đại học, thoát khỏi cảnh nông thôn, nên cô ấy yêu cầu con cái rất nghiêm khắc. Con gái lớn Dịch Chân tư chất bình thường nhưng học hành rất chăm chỉ nên thành tích cũng khá. Con gái thứ Dịch Gia thì thông minh nhưng nghịch ngợm, lại hay ăn quà, đã lên lớp hai rồi mà bài tập lúc nào cũng phải giục mới chịu viết.
Dịch Chân chưa đứng lên, nhưng Dịch Gia đã chạy vù tới: "Oa, mẹ ơi, có bánh bông lan ạ!" Ngửi thấy mùi thơm từ trong túi nilon, Dịch Gia chạy tới níu lấy cái túi ngay.
"Đồ mèo tham ăn!"
Dư Tiểu Vinh cười mắng, vỗ nhẹ vào tay con một cái rồi mở túi cho con lấy, không quên hỏi: "Bài tập của con xong chưa đấy?"
Dịch Gia cầm miếng bánh chạy biến: "Hì hì, con ăn xong sẽ viết ngay ạ."
Dư Tiểu Vinh nhìn bộ dạng tham ăn của con gái thứ, không thấy buồn cười mà chỉ thấy xót xa. Nhà nghèo, thịt còn chẳng được ăn thường xuyên nói gì đến quà bánh. Dịch Chân hiểu chuyện, lại lớn rồi nên biết kìm chế, chứ con gái thứ thì không, lúc nào cũng chỉ mong có gì đó ngon ngon để ăn.
Cô biết chỗ bánh này là Tiêu Bình mua, lúc mẹ chồng đưa thì lẽ ra cô nên từ chối, nhưng thực sự cô không thể tỏ ra thanh cao nổi. Cô mà thanh cao thì các con chẳng có miếng mà ăn. Nghèo thì hèn mà!
Dư Tiểu Vinh chia cho con gái thứ một miếng, cho Vệ Thành một miếng, rồi đưa một miếng cho Dịch Chân. Dịch Chân chỉ bẻ một nửa, nửa còn lại đưa vào tay mẹ: "Mẹ, mẹ cũng ăn đi."
"Con ăn cả miếng đi."
Dư Tiểu Vinh đẩy tay con gái ra: "Vẫn còn mà." Tiêu Dịch Chân thấy trong túi vẫn còn vài miếng nữa thật nên mới cầm ăn hết.
Thực ra Dư Tiểu Vinh chỉ lấy một miếng bánh, cô ấy gói hai miếng còn lại để trong phòng, rồi bẻ đôi miếng của mình, một nửa đưa cho Tiêu Lập Đông.
Tiêu Lập Đông không ăn: "Anh không ăn đâu, em ăn hết đi."
Dư Tiểu Vinh chẳng nói chẳng rằng, bẻ một miếng nhét tọt vào miệng chồng. Cái anh chồng này, có gì ngon là nhường hết cho vợ con, bản thân chẳng nỡ ăn một tí nào, lần nào nghĩ đến cô ấy cũng vừa giận vừa thương.
Nửa miếng bánh còn lại, Dư Tiểu Vinh bỏ vào miệng mình, cảm nhận vị ngọt thơm của bánh mà lòng thấy đắng cay, chẳng biết bao giờ những ngày tháng cực khổ này mới kết thúc.
Dọn dẹp giặt giũ xong cũng đã muộn, dỗ các con ngủ xong, Dư Tiểu Vinh chạy ra gian ngoài đổ nửa túi vải ra xem. Chỗ vải này làm cô ấy kinh ngạc, có loại dày loại mỏng, có vải polyester đen để may quần, có vải cotton làm lót, lại còn mấy mảnh nhung kẻ đủ màu sắc nữa.
Mấy mảnh vải satin vụn không lớn lắm, nhưng vừa nhìn thấy chúng, trong đầu Dư Tiểu Vinh đã nảy ra một ý tưởng. Cô ấy khựng lại một chút, chọn hết mấy mảnh đó ra rồi xếp ngay ngắn từng mảnh lên bàn.
Tiêu Lập Đông bước vào, thấy vợ vẫn đang hí húi với đống vải, không khỏi nói: "Làm cả ngày mệt lắm rồi, ngủ đi em, lúc nào rảnh thì làm."
Dư Tiểu Vinh nhẩm tính kích cỡ, cầm viên phấn vạch lên vải, vừa bận rộn vừa nói: "Anh đi nghỉ trước đi, lát nữa em ngủ sau."
Dư Tiểu Vinh mồ côi mẹ từ nhỏ, lớn lên với anh chị cả, học xong tiểu học là nghỉ. Anh chị không rảnh dạy bảo nên cô ấy không biết nhiều thứ. Duy chỉ có một điều, cô ấy dường như cực kỳ thông minh trong việc kim chỉ, quần áo. Rất nhiều kiểu áo, kiểu giày chỉ cần nhìn qua là biết phải bắt đầu từ đâu và làm ra thì cực kỳ vừa vặn. Mẫu giày cô ấy tự vẽ cả thôn cứ kéo đến mượn suốt.
Vụ thu này tuy có cha mẹ và các em giúp sức nhưng Tiêu Lập Đông là lao động chính nên cũng mệt lả rồi. Vợ bảo đi nghỉ, anh ấy ậm ừ một tiếng rồi vào buồng trong, vừa chạm giường là ngáy o o, chẳng hay biết vợ ngủ lúc nào.
Tiêu Lập Đông cảm thấy mình mới chợp mắt chưa được bao lâu thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa thình thình. Anh ấy giật mình ngồi dậy mới phát hiện trời bên ngoài chỉ vừa mới tờ mờ sáng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
