Du Tiểu Vinh đẩy tiền trở lại rồi bảo: “Em không cần đâu. Lúc đi mẹ đã cho em hai trăm tệ rồi. Em vốn còn có mấy chục đồng nữa nên cũng đủ dùng rồi. Chỗ này anh cứ giữ lấy. Vạn nhất cần dùng mà trong túi không có tiền thì không được”.
Nhắc đến chuyện tiền bạc Dư Tiểu Vinh thực sự rất cảm kích Tưởng Ngọc Cầm.
Mẹ chồng không chỉ gom đủ học phí mà còn cho cô hai trăm tệ tiền sinh hoạt phí. Bà nói ở nhà tiết kiệm nhưng ra đường phải chịu chi. Mang nhiều tiền theo người không có hại gì chỉ sợ cô ở bên ngoài gặp lúc khó xử.
Chồng cô còn có một trăm đồng. Anh nói mình ở trong xưởng được bao ăn bao ở nên chẳng tiêu đến tiền đâu. Tiêu Lập Đông nhét tiền vào túi Dư Tiểu Vinh rồi bướng bỉnh nói: “Nếu bạn học rủ đi dạo phố thì em cũng nên đi theo đi. Có bộ quần áo nào đẹp thì mua một bộ. Anh bảo cô đừng có tiếc tiền. Cố gắng tháng này, anh đã có thể lấy tiền trợ cấp công nhân tạm thời rồi. Đến lúc đó anh sẽ dư dả hơn.”
Dư Tiểu Vinh do dự một chút rồi nhận lấy. Không phải cô định mua quần áo mà cô nghĩ rằng tuy mẹ chồng cho tiền nhưng mình không thể tiêu hết. Cô phải dành dụm để sau này đem về trả lại cho mẹ chồng.
Tưởng Thu đã trở lại. Dù đôi vợ chồng trẻ quyến luyến không rời nhưng cũng đành phải tạm biệt chia cách.
Trường may quy mô không tính là nhỏ. Ngoài hai dãy nhà học và hai dãy nhà thực hành còn có ba dãy ký túc xá. Dư Tiểu Vinh được phân vào một căn phòng ở dãy nhà ba tầng còn rất mới. Mỗi tầng có khoảng mười mấy phòng.
Nhà lầu tuy mới nhưng điều kiện ở lại rất đơn sơ. Trong phòng ngoài chiếc bàn dài đặt cạnh cửa sổ để học viên đặt ly nước và cặp lồng cơm thì chỉ có giường và tủ. Ngoài ra không còn gì khác.
Dù sao cũng chỉ ở hai tháng nên Dư Tiểu Vinh yêu cầu không nhiều. Được phân vào ký túc xá nào thì cô ở ký túc xá đó.
Học sinh trường may nhập học theo nhiều đợt nên ký túc xá cũng ở hỗn hợp. Cô được phân vào một phòng tám người ở tầng hai. Bên trong đã có sáu học viên và chỉ còn lại hai chiếc giường tầng dưới.
Tuy đều là con gái nhưng có lẽ tuổi tác họ còn nhỏ. Hơn nữa đây chỉ là trường nghề nên quản lý ký túc xá không nghiêm khắc. Trong phòng đồ đạc lộn xộn. Chiếc bàn dài để ly nước kia trông bám bẩn đến mức sắp lên nước bóng.
Tiểu Vinh chọn một chiếc giường chắc chắn rồi trải ga đệm và chăn lên. Cô phân loại quần áo cùng vật dụng hàng ngày bỏ vào ngăn tủ trống rồi thu dọn đơn giản một chút.
Thu dọn xong Du Tiểu Vinh không còn việc gì làm. Đang quen bận rộn nên khi rảnh rỗi cô cảm thấy trống trải. Nhớ tới lời mẹ chồng dặn cô liền khóa tủ rồi đi ra ngoài dạo quanh.
Trước khi đi mẹ chồng Tưởng Ngọc Cầm đã bảo Dư Tiểu Vinh rằng trường may ở gần trung tâm mua sắm nên nhắc cô thường xuyên đi dạo.
Đồ vật ở trung tâm mua sắm không những có thể bán lẻ mà còn có thể bán sỉ. Cô có thể làm quen rồi tìm những chủ tiệm bán sỉ trang phục để hỏi giá nhập hàng. Đợi sau này cô học xong nghề may về trấn mở cửa hàng may mặc thì có thể kết hợp bán thêm quần áo.
Dư Tiểu Vinh thực tâm cảm thấy mẹ chồng tính toán cho mình con đường mở cửa hàng may ở trấn là rất tốt. Vừa gần nhà để nhìn ngó các con lại vừa có thể kiếm tiền.
Tiến vào trung tâm mua sắm, Dư Tiểu Vinh giống như Lưu bà tử vào Đại Quan Viên *. Đôi mắt cô nhìn không xuể.
*Nhân vật trong Hồng Lâu Mộng, ý ám chỉ người lần đầu đến nơi sang trọng
Trên kệ hàng hóa rực rỡ muôn màu. Phần lớn là những kiểu dáng cô chưa từng thấy qua. Vải vóc hoa lệ cùng trang phục thời thượng hay những món đồ trang sức tinh xảo khiến cô hoa cả mắt và trong lòng thầm lấy làm lạ.
Nhưng cô dù sao cũng là một người phụ nữ nông thôn bình thường chưa từng thấy chuyện lớn trong đời. Nhìn dòng người qua lại cùng những chủ sạp chỉnh tề tươi tắn nên dù có món đồ yêu thích cô cũng không dám lên tiếng hỏi giá chứ đừng nói đến việc đưa tay chạm vào.
Dạo hơn nửa vòng cô chỉ tốn một tệ năm hào mua một chiếc chậu nhựa để rửa mặt đánh răng rồi vội vàng đi về.
Lúc trở về Dư Tiểu Vinh cảm thấy thẹn thùng vì sự nhát gan của mình. Cô thầm mắng bản thân hèn nhát không tiền đồ. Đáng lẽ nên hỏi thì cứ hỏi một tiếng chứ sao đến hỏi cũng không dám hỏi?
Lúc vào cô đi vào là cổng Đông nhưng lúc ra lại vòng sang cổng Tây. Vừa định đi về hướng trường học cô liền thoáng thấy ven đường có một người phụ nữ ngồi trên ghế gấp. Trước mặt đặt một tấm bảng viết chữ Sửa Quần Áo và đang cúi đầu vá quần áo.
Dư Tiểu Vinh ngẩn người rồi xách chậu đi qua. Cô rất tò mò không biết Sửa Quần Áo là gì?
Người đàn bà bày sạp chừng năm mươi tuổi. Bà ta ngồi trên ghế gấp và đeo kính lão. Tay cầm quần áo có căng khung thêu. Một tay cầm kim một tay giữ khung thêu rồi khâu vá hết sức chuyên chú.
Dư Tiểu Vinh đi tới đứng bên cạnh nhìn một hồi liền tỉnh ngộ. Cách này giống hệt phương pháp vá quần áo mà mẹ chồng cô từng dạy. Đây chính là Sửa Quần Áo sao?
Vá tinh xảo như vậy mà cũng kiếm được tiền sao?
Dư Tiểu Vinh trong lòng vừa mừng vừa sợ. Cô hận không thể lập tức gọi điện thoại hỏi mẹ chồng xem nghề vá này rốt cuộc có dễ làm ăn hay không.
“Ái!” Người đàn bà kia thấy Dư Tiểu Vinh đứng bên cạnh liền giật mình rồi kêu lên một tiếng.
Dư Tiểu Vinh đang xem chuyên tâm nên cũng bị tiếng kêu kia làm cho giật mình theo.
Người đàn bà nhìn Dư Tiểu Vinh rồi nói giọng thô thiển: “Làm gì thế? Không vá quần áo thì đừng đứng đây nhìn!”
“À...!” Dư Tiểu Vinh lấy lại bình tĩnh. Nhớ tới lời mẹ chồng dặn cô hít sâu một hơi rồi thẳng lưng và cố gắng giữ giọng vững vàng: “Tôi có một chiếc áo khoác vải nỉ bị cháy một lỗ. Có vá được không?”
Trước khi đi Tưởng Ngọc Cầm đã cố ý dặn dò Dư Tiểu Vinh rất lâu.
Kỳ thực lúc đi Tưởng Ngọc Cầm kiên trì mua cho Dư Tiểu Vinh một đôi giày da nhưng cô không nỡ đi. Cô định để ngày mai đi học mới dùng đến
Người đàn bà thu lại ánh mắt rồi hờ hững nói. Phải mang đến xem đã. Lỗ hổng không giống nhau thì giá cả không giống nhau.
Dư Tiểu Vinh cứng họng nhưng cô cũng không đi. Cô tiếp tục nhìn người đàn bà vá quần áo để xem cách vá của bà ta có gì khác với cách mẹ chồng đã dạy hay không.
Nhưng qua vài phút người đàn bà liền không vui nói. Rốt cuộc cô có vá không? Không vá thì đừng ở đây chắn chỗ tôi làm ăn!
Dư Tiểu Vinh thong thả nói: “Tôi phải xem bà vá có đẹp không đã. Bà vá đẹp thì tôi mới mang đến cho bà vá được chứ.”
Bị nghi ngờ nên người đàn bà thực sự khó chịu. Tôi bày sạp ở đây bao nhiêu năm rồi mà chưa ai nói tôi vá không đẹp cả!
Dư Tiểu Vinh gật đầu rồi nghiêm trang bảo: “Vậy thì tốt.”
Lời nói là vậy nhưng cô vẫn không rời đi.
Người đàn bà thấy Dư Tiểu Vinh cứ đứng mãi liền nhíu mày. Nếu cô muốn học lỏm tay nghề của tôi thì tôi khuyên cô đừng phí tâm tư đó. Cách vá tinh xảo có bí quyết riêng chứ không phải cứ nhìn là học được đâu.
Bị vạch trần tâm tư Dư Tiểu Vinh rốt cuộc không nhịn được mà thấy xấu hổ.
Người đàn bà nhìn bộ dạng Dư Tiểu Vinh liền hừ một tiếng. Bà ta cầm quần áo rồi dọn ghế gấp và dịch tấm bảng sang bên cạnh vài bước. Đến khi Dư Tiểu Vinh không nhìn thấy nữa mới thôi.
Dư Tiểu Vinh ngó đầu theo cũng không thấy gì nên đành rời đi. Lúc định đi cô lại thấy một người đàn ông trung niên vội vã chạy tới chỗ người đàn bà kia.
Tuy không nhìn thấy bà ta vá quần áo ra sao nhưng cô có thể nghe được họ trò chuyện.
Người đàn bà lấy từ trong túi bên chân ra một chiếc quần màu đen đưa cho người đàn ông. Người đó mở quần ra nhìn vài lần có vẻ rất vừa ý rồi thu lại và hỏi: “Bao nhiêu tiền?”
“Năm tệ!”
Nghe thấy cái giá này mắt Dư Tiểu Vinh trợn thẳng lên. Phải biết rằng ở quê cô thì công may một chiếc quần loại tốt nhất cũng chỉ có mười tệ mà thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)