"Mấy ngày nay chị dâu con ở nhà làm ít việc chắc?"
Tưởng Ngọc Cầm nhìn Tiêu Lập Huy với ánh mắt sắc lẹm: "Chỉ còn lại ba mẫu đất nữa thôi, con với cha con làm không quá hai ngày là kéo xong hết."
Bà thấy vẻ mặt đầy oán hận của Tiêu Lập Huy, liền vỗ cho một phát vào người cậu rồi mắng: "Lớn ngần này rồi mà chẳng biết nghĩ cho gia đình chút nào, đàn ông con trai đứng không ra đứng, ngồi không ra ngồi, đứng thẳng lên cho mẹ!"
Tiêu Lập Huy tức muốn chết, nhấc chân định chạy nhưng bị Tưởng Ngọc Cầm tóm chặt lấy, lại bồi thêm cho một phát nữa: "Chạy đi đâu, ngoan ngoãn đi mua vé với mẹ!"
Con gái thì không thể động tay động chân nhưng con trai thì được, nói rồi bà lôi cậu ta đi mua vé.
Sắp đi Nam Bình, trong lòng Dư Tiểu Vinh không phải không có chút phấn khích, nhưng phần nhiều là nỗi niềm quyến luyến con cái. Từ khi sinh con đến nay, cô chưa bao giờ xa các con lâu đến thế.
Lần đi Nam Bình này, nhờ uống thuốc say xe nên tình trạng của Dư Tiểu Vinh khá khẩm hơn nhiều. Lại thêm việc mẹ chồng đã liên hệ trước cho Tưởng Thu ra đón, nên dù hành lý mang theo có nhiều, cô cũng không thấy áp lực tâm lý.
Xe khách vừa mới tới cổng vào bến, qua cửa kính xe, Dư Tiểu Vinh đã nhìn thấy ngay Tiêu Lập Đông đang đứng ở cửa ngó nghiêng vào trong. Khoảnh khắc nhìn thấy Tiêu Lập Đông, tim Dư Tiểu Vinh suýt chút nữa thì nhảy ra khỏi lồng ngực. Trời đất ơi, cô không ngờ Tiêu Lập Đông lại có thể tới đây.
Cô vội vàng kéo tấm kính nhỏ trên cửa sổ, tiếc là xe quá cũ, kính bị vết dầu mỡ bám chặt, cô kéo mấy cái liền mà không ra.
Vợ chồng ở bên nhau lâu ngày thường sẽ có thần giao cách cảm. Ngay lúc Dư Tiểu Vinh đang sốt ruột thì ánh mắt của Tiêu Lập Đông cũng nhìn về phía này. Thấy khóe miệng anh nở nụ cười rạng rỡ, vành mắt Dư Tiểu Vinh bỗng chốc đỏ hoe, rồi cô thấy Tiêu Lập Đông bắt đầu chạy theo sau xe.
Cái người đàn ông ngốc nghếch này... Lòng Dư Tiểu Vinh vừa chua xót vừa ngọt ngào!
Cảm giác như xe đi mãi một lúc lâu mới dừng hẳn. Xe vừa đỗ, Dư Tiểu Vinh đã không đợi được mà đứng bật dậy, theo dòng người bước xuống. Tiêu Lập Đông đã đợi sẵn ở cửa xe từ bao giờ, thấy vợ bước ra, anh vội vàng đưa tay đỡ lấy cô, ánh mắt tràn đầy sự xúc động.
Hai bàn tay nắm chặt lấy nhau không rời.
"Sao anh lại tới đây, người ta cho anh ra ngoài à?"
"Không sao, anh Thu nói với sư phụ anh một tiếng rồi, không vấn đề gì đâu." Tiêu Lập Đông nhìn vợ, mắt long lanh đầy ý cười.
Mấy ngày không gặp mà anh nhớ nhà phát điên, nhất là nhớ vợ: "Em đi đường có bị say xe không?"
"Không, trước khi đi em đã uống thuốc say xe rồi."
Hai vợ chồng gặp nhau có biết bao chuyện để nói, đến mức quên bẵng cả việc đi lấy hành lý. Chỉ đến khi tài xế ở khoang hành lý hét lên: "Hành lý của ai chưa lấy thì lấy nhanh lên!", Dư Tiểu Vinh mới sực nhớ ra.
Cô vội đẩy Tiêu Lập Đông một cái: "Mau đi lấy hành lý đi anh."
"Ờ ờ."
Tiêu Lập Đông bảo: "Tối nay anh sẽ mang sang biếu cậu và dì."
Dư Tiểu Vinh gật đầu, chăm chú quan sát Tiêu Lập Đông. Anh mặc một bộ quần áo bảo hộ lao động màu xanh thẫm bình thường nhất, nhưng chẳng hiểu sao cô càng nhìn càng thấy đẹp.
Tiêu Lập Đông bị vợ nhìn đến ngượng ngùng, gãi đầu hỏi: "Em cứ nhìn anh chằm chằm làm gì thế?"
"Nhìn anh vì anh đẹp trai."
Dư Tiểu Vinh không phải nói đùa. Tiêu Lập Đông cao một mét bảy mươi tám, dáng người cân đối, sống lưng thẳng tắp. Ngũ quan tuy không quá góc cạnh nhưng lại rất ưa nhìn. Ngày thường ở nhà toàn làm việc bùn đất, người lúc nào cũng nhem nhuốc, giờ ở thành phố khoác lên bộ đồng phục, người ngợm sạch sẽ hẳn ra, trông năng động và khí chất khác hẳn trước đây.
"Anh đẹp gì chứ."
Tiêu Lập Đông cười hì hì: "Anh Thu lái xe của xưởng tới, đang đợi tụi mình ở ngoài kia kìa, đi thôi."
Không cười thì thôi, hễ Tiêu Lập Đông cười là cái vẻ thật thà lại hiện ra, khiến Dư Tiểu Vinh cũng cười theo. Tiêu Lập Đông xách hai cái túi lớn, để Dư Tiểu Vinh cầm hai cái nhỏ, hai vợ chồng vừa trò chuyện vừa đi ra phía ngoài bến xe.
"Nhiều hành lý thế này, làm sao em mang lên xe được?"
"Mẹ và chú Ba tiễn em lên xe xong mới về, ở nhà mọi chuyện đều ổn cả."
Không đợi chồng hỏi, Dư Tiểu Vinh nói luôn: "Chú Ba khám sức khỏe đạt rồi, thẩm tra cũng xong, chỉ chờ ngày nhập ngũ thôi. Thân ngô ngoài đồng chỉ còn ba mẫu nữa, cha và chú Ba kéo hai ngày nữa là xong. Lúc đi mẹ dặn anh cứ yên tâm học ở đây, đừng lo lắng việc nhà. Đúng rồi, mẹ còn dặn em nhắc anh bình thường ăn cơm đừng ăn quá no, anh nhất định phải nhớ lấy."
Lại dặn đừng ăn quá no?
"Sao mẹ cứ dặn anh chuyện này mãi thế nhỉ?"
Tiêu Lập Đông rất khó hiểu: "Bây giờ anh cũng chẳng dám ăn quá nhiều, ăn no quá lúc cúi người hay chui xuống hầm máy là không làm nổi."
Thực ra Dư Tiểu Vinh cũng thấy lạ. Từ hôm ăn bữa cơm Trung thu mẹ chồng đã nói không cho Tiêu Lập Đông ăn nhiều, lần này đi bà lại lặp đi lặp lại dặn dò cô đến Nam Bình nhất định phải nhắc lại cho anh.
"Mẹ bảo ăn no quá không tốt cho dạ dày."
Dư Tiểu Vinh nói: "Dù sao mẹ cũng chẳng hại tụi mình đâu, anh cứ làm theo lời mẹ dặn là được."
Tiêu Lập Đông gật đầu. Dư Tiểu Vinh tò mò hỏi thêm: "Anh học ở xưởng sửa xe thế nào rồi? Có học được không?"
"Giờ mới học mấy thứ đơn giản, toàn làm việc không có độ khó gì. Anh Thu quan tâm anh lắm, ngày nào cũng qua chỗ anh làm một vòng, mọi người ở đó cũng rất khách sáo với anh."
Dư Tiểu Vinh hiểu tính chồng, chỉ sợ anh "báo tin vui không báo tin buồn", cô hỏi: "Thật không anh?"
Tiêu Lập Đông là người thật thà nhưng không ngốc, anh nói: "Miếng ngọc trên đôi bông tai của mẹ là ngọc Hòa Điền trắng chính tông, là món đồ cổ thực sự từ đời bà cố để lại. Cậu Bảy hiểu rõ giá trị của nó lắm, nên cậu sẽ không để anh Thu bỏ mặc anh đâu."
Dư Tiểu Vinh chạm tay vào số tiền hơn hai nghìn tệ giấu trong ngực, gật đầu: "Mẹ vì tụi mình mà hy sinh nhiều thế, tụi mình nhất định phải học hành cho nên người."
"Ừm. Đúng rồi, học phí của em hết bao nhiêu? Tiền ở đâu ra vậy?" Đây là điều Tiêu Lập Đông lo lắng nhất, mấy ngày nay anh cứ hối hận vì không tách hạt ngô đem bán sớm hơn, chỉ sợ vợ ở nhà gặp khó khăn.
Dư Tiểu Vinh kể chi tiết chuyện mẹ chồng đi mượn tiền dì út và rút sổ tiết kiệm để lo học phí cho cô. Tiêu Lập Đông lúc này mới nhẹ lòng, anh bảo: "Đợi đến Tết nghỉ lễ anh về sẽ nhanh chóng bán ngô đi để trả tiền cho dì út trước."
Dư Tiểu Vinh gật đầu, cô cũng tính toán như vậy.
Hai vợ chồng vừa đi vừa nói chuyện, chẳng mấy chốc đã đến chỗ Tưởng Thu đỗ xe, nên họ cũng dừng câu chuyện riêng tư lại.
Tưởng Thu dẫn hai người đi ăn cơm trước, sau đó đưa Dư Tiểu Vinh đến trường dạy may Xuân Vũ, giúp cô nộp tiền nhận giáo trình, rồi còn vác hành lý vào tận ký túc xá được phân cho... xác nhận mọi thứ đã ổn thỏa mới rời đi.
Trước khi đi, tranh thủ lúc Tưởng Thu vào nhà vệ sinh, Tiêu Lập Đông vội vàng lôi ra một trăm năm mươi tệ nhét vào tay Dư Tiểu Vinh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
