Tưởng Thu nói đã sắp xếp cho Tiêu Lập Đông một người hướng dẫn là sư phụ Diêu, vừa có năng lực lại vừa tốt tính. Sư phụ Diêu đã gặp Tiêu Lập Đông và rất hài lòng. Chỗ ở cũng đã thu xếp xong, có sẵn chăn nệm, chỉ là chăn hơi mỏng nên cần mang một chiếc dày từ nhà đi.
Ngô Xảo Như rất hào phóng, liền tìm ngay một chiếc chăn bông cũ nhưng dày dặn để ra ngoài, bảo Tiêu Lập Đông khi đi thì mang theo.
Dư Tiểu Vinh nghe chuyện đã định đoạt xong xuôi, tảng đá trong lòng bấy lâu nay cuối cùng cũng rơi xuống.
Tưởng Ngọc Cầm cũng yên tâm, ăn cơm xong bà tìm một lúc vắng vẻ gọi Tiêu Lập Đông ra ngoài, rồi nhét vào tay anh một trăm tệ.
"Mẹ, con không lấy đâu."
Tiêu Lập Đông lại nhét tiền trả cho Tưởng Ngọc Cầm: "Vì con mà mẹ đã đưa cả đôi bông tai bà ngoại để lại cho cậu Bảy, con không thể lấy tiền của mẹ nữa."
"Đứa con ngốc này."
Tưởng Ngọc Cầm nhét thẳng tiền vào túi áo Tiêu Lập Đông, thấp giọng dặn dò: "Vật ngoài thân sao có thể quan trọng bằng tiền đồ của con? Con vào đó tuy là làm học việc nhưng chuyện đối nhân xử thế là không thể thiếu. Bình thường cứ mua vài bao thuốc mang theo người, gặp người thì mời một điếu, lúc này đừng có mà tiếc rẻ."
"Bản thân con cũng phải linh hoạt một chút, đừng có hiền lành quá để người ta bắt nạt. Có việc gì thì cứ tìm anh họ con, nể mặt người thân thì kiểu gì nó cũng sẽ quan tâm hơn một chút, đừng có ngại ngùng mà không dám mở miệng."
Tưởng Ngọc Cầm không lo Tiêu Lập Đông không học được nghề, mà chỉ lo tính anh quá thật thà, sợ anh ở đây chịu uất ức, lại sợ anh có chuyện gì cũng giữ kín trong lòng không dám nhờ vả Tưởng Thu nên mới đặc biệt kéo anh ra dặn dò.
Tiêu Lập Đông gật đầu: "Con biết rồi mẹ, mẹ đừng quá lo lắng cho con. Mẹ và cha ở nhà nhớ giữ gìn sức khỏe."
"Con cứ lo học cho tốt, đừng vướng bận việc nhà."
Tưởng Ngọc Cầm nói tiếp: "Chẳng bao lâu nữa vợ con cũng lên đây được thôi. Cô ấy gả cho con bao năm nay cũng chưa được hưởng phúc gì, lúc nghỉ ngơi hãy đưa vợ đi tham quan các danh lam thắng cảnh ở Nam Bình cho cô ấy thư giãn."
Trong ký ức của Tiêu Lập Đông, mẹ chưa bao giờ nói với anh những lời tâm lý như vậy. Bao nhiêu năm nay anh cũng chưa từng rời xa gia đình, tuy đã là đàn ông trụ cột nhưng nhất thời lòng anh cũng thấy xốn xang khôn tả.
Cảm nhận được cảm xúc của con trai, Tưởng Ngọc Cầm vỗ vai anh an ủi: "Làm trai chí ở bốn phương, con cứ lo học thạo nghề đi, tương lai kiếm được tiền, biết đâu còn có thể an cư lạc nghiệp ở Nam Bình này, lúc đó mẹ cũng được hưởng phúc lây."
Nghe lời động viên của mẹ, Tiêu Lập Đông nén lại cảm xúc, trịnh trọng nói: "Mẹ, con nhất định không để mẹ thất vọng."
Tưởng Ngọc Cầm gật đầu, dẫn Tiêu Lập Đông trở vào nhà.
Thời gian không còn sớm, Tưởng Thu đưa Tiêu Lập Đông về xưởng, còn Tưởng Ngọc Kỳ thì đưa Tưởng Ngọc Cầm và Dư Tiểu Vinh ngồi xe buýt về nhà mình.
Ngồi trên xe buýt, Dư Tiểu Vinh lặng lẽ nhìn ra cửa sổ thấy sự phồn hoa xa lạ, đáy mắt không hề có chút kinh ngạc hay tò mò của người lần đầu nhìn thấy. Bình thường đã quen ở cạnh Tiêu Lập Đông, đột nhiên tách ra, cô cảm thấy lòng mình trống rỗng. Chỉ là, những giọt nước mắt chực trào đã bị cô nén ngược vào trong. Vì để dọn đường cho vợ chồng cô, mẹ chồng đã lấy ra món đồ quý giá như vậy, cô không thể không biết điều...
Nhà của Tưởng Ngọc Kỳ tốt hơn nhà Tưởng Ngọc Sanh nhiều, là một căn hộ mới có ba phòng ngủ lớn. Vào đến nhà, thấy sàn nhà bóng loáng như gương, Dư Tiểu Vinh nhìn đôi giày vải dưới chân mình mà không dám bước lên. Tưởng Ngọc Cầm nhận ra, nhân lúc Tưởng Ngọc Kỳ không chú ý liền khẽ bảo con dâu: "Không sao đâu, cứ đi đi, đừng sợ." Sự quan tâm từng chút một của mẹ chồng khiến Dư Tiểu Vinh vô cùng cảm kích.
Tưởng Ngọc Kỳ có hai cô con gái, con gái lớn đã lấy chồng, con rể là nhân viên thu mua ở xưởng của bà ấy, con gái thứ hai đang học thạc sĩ ngành tài chính. Chồng của Tưởng Ngọc Kỳ là Trình Hạo Quân có vẻ tính cách khá tốt, ông ấy đã quen với việc Tưởng Ngọc Cầm hay đến chơi nên tự giác sang phòng nhỏ ngủ, nhường phòng ngủ chính cho hai chị em. Còn Dư Tiểu Vinh được sắp xếp ở phòng của cô con gái thứ hai.
Tưởng Ngọc Cầm đích thân đưa Dư Tiểu Vinh đi tắm rửa, xong xuôi dặn cô nghỉ ngơi sớm rồi bà mới đi nghỉ.
Dậy từ năm giờ sáng, lại ngồi xe cả buổi, ở nhà Tưởng Ngọc Sanh cũng không được nghỉ ngơi, Tưởng Ngọc Cầm ở tuổi này cũng chỉ là đang gồng mình lên thôi, nên vừa nằm xuống giường là bà nhắm mắt lại ngay.
Nhưng Tưởng Ngọc Kỳ cứ kéo bà lại nói chuyện, không cho bà ngủ. Tưởng Ngọc Kỳ bảo: "Chị à, không phải em nói chị đâu, chị để Lập Đông đi học sửa xe thì thôi đi, nhưng Tiểu Vinh bao nhiêu tuổi rồi, sao chị còn định cho nó đi học may? Hay là chị không nói thật với em, là nó tự đòi học rồi chị bênh nó?"
Tưởng Ngọc Cầm uể oải đáp: "Chuyện này có gì mà phải nói dối, chính chị bắt nó học đấy. Tụi nó có ba đứa con phải nuôi, phải tìm cho tụi nó một lối thoát chứ."
Tưởng Ngọc Kỳ nhíu mày: "Học may chắc không rẻ đâu, chị có đảm bảo Tiểu Vinh học xong là kiếm được tiền không?"
Tưởng Ngọc Cầm không nỡ để Dư Tiểu Vinh đi làm bảo mẫu nên kiên quyết phản đối: "Ở nhà còn ba đứa trẻ nữa, mẹ con không thể xa nhau mãi được. Chị tự có tính toán, ngày mai dì cứ lo giúp chị hỏi chuyện trường học là được."
Tưởng Ngọc Kỳ không khỏi nghi hoặc: "Trước đây chị ngại nhất là lo chuyện nhà cửa con cái, sao đột nhiên lại thay đổi thế?"
Tưởng Ngọc Cầm khựng lại một chút rồi nói: "Nhà thằng cả khó khăn quá, phải nghĩ cách cho tụi nó khá lên. Hơn nữa vợ chồng tụi nó hiếu thảo nhất, tụi nó khấm khá thì chị cũng được hưởng phúc theo, nói cho cùng cũng là vì bản thân chị thôi."
Chuyện cũ như thủy triều ùa về, những nuối tiếc và nợ nần với con cả đè nặng trong lòng Tưởng Ngọc Cầm, tất cả những gì bà đang làm chính là một sự cứu rỗi.
Tưởng Ngọc Cầm ngáp một cái: "Đừng nói nữa, ngủ thôi, năm giờ đã dậy rồi, vật lộn cả ngày mệt chết đi được."
Tưởng Ngọc Kỳ thấy chị mình mệt thật nên đành nằm xuống, nhưng nằm rồi vẫn cảm thán: "Thật lòng đấy chị, chị Bảy bây giờ khác hẳn ngày xưa, trước đây chị ấy ghét nhất là có người nhờ vả anh Bảy... À không!"
Bà bỗng ngồi bật dậy: "Chị, có phải chị đưa tiền cho chị Bảy không?"
"Không có."
"Không thể nào, bà ta là người không có lợi thì không làm, chị không đưa tiền chắc chắn là đưa đồ rồi."
Tưởng Ngọc Kỳ nghiêm giọng: "Chị đưa bà ta cái gì rồi?"
"Chẳng đưa cái gì cả."
"Không thể nào, tuyệt đối không thể nào!"
Tưởng Ngọc Kỳ căn bản không tin: "Chị, chị đưa cái gì rồi, chị không nói cho em là em không cho chị ngủ đâu."
Tưởng Ngọc Cầm bị em gái quấy quá không chịu nổi, đành nói: "Là của hồi môn mẹ cho chị lúc lấy chồng..."
"Đôi bông tai đó!"
"Đúng."
"Chị, chị điên rồi!"
Tưởng Ngọc Kỳ kêu lên: "Giá trị món đó chưa bàn đến là bao nhiêu, nhưng đó là của hồi môn mẹ để lại cho chị mà. Không được, em phải sang nhà anh Bảy đòi lại!"
Dư Tiểu Vinh cũng mệt lử, nằm xuống giường một lát là ngủ thiếp đi, tiếng kêu thảng thốt của Tưởng Ngọc Kỳ khiến cô giật mình tỉnh giấc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)