Bốp!
Đương lúc Lương Hồng vừa giơ tay ra chuẩn bị kéo tay Vu lạc thì một âm thanh bạt tai chát chúa vang lên.
Không sai, cái bạt vừa rồi chính là Vu Lạc ra tay.
Lúc này mặt mày hắn ta lạnh tanh. Hắn nói rất dõng dạc và rõ ràng hơn bao giờ hết: “Loại con gái như cô có lần đầu thì sẽ có lần thứ hai. Cô cho rằng tôi sẽ tin mấy lời này sao?”
“Em, em…” Lương Hồng đang định nói gì đó nhưng ngay sau đó cô ta lập tức bị Vu Lạc ngắt lời.
“Cô đột nhiên trở mặt không phải vì vừa rồi tên Hồ Thiên kia bị đánh sao? Nếu không phải anh Diệp giúp đỡ thì người bị đánh chính là tôi đấy.”
“Tới lúc đó, cô lại thế nào với tôi?”
“Nói không chừng sẽ tỏ vẻ ghét bỏ rồi chỉ trích tôi đấy.” Vu Lạc nói tới cuối cùng thì tỏ vẻ đau khổ đầy hằn học.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


