Lấy Diệp Thiên làm trung tâm, xung quanh đều chìm vào im lặng.
Chỉ có nơi cách xa công viên, những người xem trò hay lúc này đều tỏ vẻ ngờ vực.
“Tôi, tôi không hoa mắt chứ? Hai người kia là ai?”
“Cả trăm người đều ngã rạp? Đang quay phim phải không?”
“Đáng sợ quá.” Mọi người đều tỏ ra kinh ngạc.
Thế nhưng bọn họ đứng cách đó xa nên sự chấn động mà bọn họ cảm nhận được chỉ bằng một phần một trăm của những người đứng gần.
Mấy tên đàn em con ông cháu cha mặt mày trắng bệch nhìn về phía Hồ Thiên. Thế nhưng Hồ Thiên còn hoang mang hơn cả bọn họ.
Nghe thấy có người gọi tên mình, hắn vô thức nuốt nước bọt rồi mới định thần trở lại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


