“Thật sao? Làm sao tôi biết được ông có lừa tôi hay không?” Diệp Thiên bắt hai tay trước ngực sắc mặt nửa cười nửa không.
“Không, tôi tuyệt đối không lừa cậu. Mỗi lần chúng tôi nói chuyện đều có ghi âm lại, tuyệt đối không lừa cậu.”
Tô Trần Phi thực sự đã bị Diệp Thiên doạ cho phát sợ, ông ta không nghĩ ngợi nhiều, đem toàn bộ những gì biết được nói hết ra.
Ông ta không sợ chết nhưng cách chết mà Diệp Thiên nói còn đáng sợ hơn cái chết gấp trăm lần. Ông ta không bao giờ muốn vậy, cũng không dám chịu đựng cảnh đó.
“Vâng, vâng, cậu Diệp yên tâm. Người tuyệt đối an toàn không vấn đề gì, giờ tôi đưa cậu đi.” Tô Trần Phi như được đại xá, ông ta không buồn để ý đến cái quần đã ướt đẫm của mình, vội đưa ba người của Diệp Thiên vào thang máy đi xuống tầng một.
Lí Sùng Ninh đứng sau Diệp Thiên cảm thấy phục thủ đoạn của Diệp Thiên sát đất.
Doạ Tô Trần Phi nhiều như vậy nhưng mục đích thực sự của Diệp Thiên không phải để tìm hai mẹ con nhà nọ, mà chính là doạ Tô Trần Vân đang ở Dung Thành xa xôi.
Thủ đoạn như vậy thực sự khiến cho người ta theo không kịp.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)