“Tốt lắm, vất vả cho các anh em rồi.” Diệp Thiên cười hài lòng, mọi thứ dường như đều trong dự liệu của anh.
“Có thể cống hiến cho thủ trưởng là vinh hạnh của chúng tôi.”
La Hoài An vẫn dáng vẻ cung kính đó, thẳng người không hề cử động.
“Việc cần làm hiện giờ là phong toả thông tin. Trong vòng ba ngày sự việc xảy ra ở thị trấn Lâm Hoa không được truyền ra ngoài một từ nào. Đợi sau khi sự việc kết thúc, tôi sẽ xin lập công cho mọi người.”
“Cảm ơn thủ trưởng.” La Hoài An lại hành lễ một lần nữa, lúc này ông ta mới quay người rời đi.
Kể cả toàn bộ binh sĩ bảo vệ ở Lâm Thành có hợp sức lại thì sao có thể trong vòng thời gian ngắn ngủi như vậy trừ khử sạch tất cả những thế lực hắn ta bố trí một cách im lặng như vậy?
Không thể hiểu nổi!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


