Còn sớm, cô quyết định làm thân với Erik trước, sau đó mới đi thẩm vấn ma ma.
Bạc Lị ngồi xuống, thử dò xét đưa tay ra, từng chút một nắm lấy cổ tay cậu.
Erik cúi đầu, nhìn ngón tay cô, không rụt tay lại.
Bạc Lị lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, nhỏ giọng nói: "Kể cho cậu một bí mật."
Không có phản hồi.
"Khi tỉnh dậy, tôi đã quên rất nhiều chuyện... Thậm chí không nhớ mình là ai, cũng không biết tại sao lại ăn cắp đồng hồ bỏ túi bằng vàng để đổ lỗi cho cậu. Tôi chỉ tìm thấy nhật ký của mình và một chiếc túi kỳ quái... Nhật ký cảnh báo tôi không được đến gần cậu, nói rằng cậu rất nguy hiểm. Nhưng không hiểu sao, tôi luôn cảm thấy có thể tin tưởng cậu."
"Có lẽ cuối cùng cậu vẫn sẽ giết tôi", cô nói: "Nhưng tôi sẽ không trách cậu, vì đó là lựa chọn của tôi, chính tôi chọn cách tiếp cận cậu, làm bạn với cậu. Tôi có thể cảm nhận được cậu không phải là người xấu..."Cô đưa bàn tay bị thương ra cho cậu, vết bầm đã sưng tấy thành màu tím đỏ đáng sợ:
"Sau khi thấy tôi bị thương, phản ứng đầu tiên của cậu lại là giúp tôi trả thù... Thậm chí cậu không biết tôi tiếp cận cậu, chủ động làm thân với cậu có phải là có mục đích khác hay không, cứ thế mà làm. Nếu cậu là người xấu thì tôi không biết thế nào mới là người tốt nữa."
Bạc Lị nhìn cậu chằm chằm: "Tôi không biết cậu đã trải qua những gì trước đây, cũng không phán xét quá khứ của cậu nhưng tôi muốn hiểu thêm về cậu... Làm bạn với cậu, được không?"
Im lặng hồi lâu.
Erik nhìn lòng bàn tay cô, không biết đang nghĩ gì.
Một lúc lâu sau, một giọng nói vang lên bên tai cô: "... Tại sao."
Bạc Lị đột nhiên ngẩng đầu nhìn cậu.
Cậu thực sự đã mở miệng nói chuyện!
Vì quá kinh ngạc, thậm chí cô không biết phải miêu tả giọng nói của cậu như thế nào, chỉ nhớ là rất trong trẻo và dễ nghe.
Gần như là giọng thiếu niên hay nhất mà cô từng nghe.
Một lúc lâu sau, Bạc Lị mới tìm lại được giọng nói của mình: "Vì cậu, khiến tôi cảm thấy an toàn."
Đây là sự thật.
Ngay cả khi cậu có thể giết cô bất cứ lúc nào, cô vẫn cảm thấy một cảm giác an toàn gần như méo mó vì sự tồn tại của cậu.
Có lẽ vì cậu là người duy nhất mà cô hiểu ở thời đại này.
Thậm chí cô còn biết được quỹ đạo số phận của cậu, biết rằng sau này cậu sẽ sống trong mê cung ngầm ở Paris, yêu một nữ diễn viên ballet tên là Christine.
Lúc này, một tiếng cười khẩy vang lên.
Bạc Lị nhìn theo tiếng cười thì ra là ma ma không biết từ lúc nào đã nhổ miếng giẻ trong miệng ra, đang nhìn họ cười lạnh.
Có lẽ vì kiêng dè Erik, bà ta không hét lớn, cũng không kêu gào giãy giụa như hôm qua nữa, chỉ ngẩng cao cằm, dùng ánh mắt vừa ghê tởm vừa sợ hãi đánh giá họ.
Bạc Lị hành động rất nhanh, lập tức nhặt cây kẹp lửa ở góc, chĩa vào đầu ma ma: "Không được phép phát ra tiếng động khi chưa được chúng tôi cho phép, nếu không tôi không ngại cho bà nếm chút khổ sở."
Ma ma trừng mắt nhìn cô, trong mắt bùng cháy ngọn lửa tức giận tủi nhục, một lúc sau đành nhẫn nhịn gật đầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)