Khoảnh khắc đó, tim cô gần như ngừng đập, máu toàn thân đông cứng, còn tưởng mình không thể nhìn thấy mặt trời ngày mai.
May mắn thay, cậu chỉ lau lưỡi dao trên lưng cô, rồi giấu ngược vào trong ủng.
Bạc Lị thở phào nhẹ nhõm, như thể cổ họng bị siết chặt rồi lại được thả ra, suýt nữa thì ngất xỉu.
… Dù sao thì cô cũng đã cược đúng.
Cậu không rời đi, cô cũng còn sống.
"Cảm ơn cậu…"
Bạc Lị cũng không biết mình đang cảm ơn điều gì, vừa thoát khỏi lưỡi hái tử thần, cô không kìm được muốn nói một tiếng cảm ơn.
Biết trước được mình sẽ sống một cuộc sống như vậy, cô đã không đi làm diễn viên mà đi học một lớp huấn luyện thú, hoặc đi làm tình nguyện viên ở vườn thú hoang dã.
"Cậu nằm nghỉ một lát đi", Bạc Lị giơ tay lau nước mắt sinh lý: "Tôi đi cầm máu cho bà ta. Bà ta không thể chết ở đây, tôi còn muốn hỏi bà ta một số chuyện."
Erik không nói gì.
Ma ma đã ngất đi vì mất quá nhiều máu. Bạc Lị đổ một ít bột cầm máu vào lòng bàn tay bà ta, lại cho bà ta uống một viên ibuprofen, để bà ta không bị sốt, mất nước và sốc, rồi nằm lên giường.
Cô sợ nửa đêm Erik đổi ý đâm chết cô, liền chui đầu vào lòng cậu, hai tay ôm chặt lấy cánh tay cậu không dám buông ra.
Có lẽ vì cậu thực sự khao khát sự tiếp xúc thân thể nên qua một đêm, cô vẫn bình an vô sự, tứ chi lành lặn.
Ma ma cũng tỉnh lại, đang nhìn họ với vẻ mặt kỳ lạ.
Bạc Lị lấy chiếc đồng hồ bỏ túi bằng vàng ra, liếc nhìn thời gian, năm giờ sáng, vẫn còn một khoảng thời gian nữa những người khác mới thức dậy.
Ma ma thấy chiếc đồng hồ bỏ túi bằng vàng trên người cô, không thể tin nổi trợn tròn mắt.
Bạc Lị không để ý đến ánh mắt của ma ma. Cô nhẹ nhàng rời khỏi túi ngủ nhưng dù động tác của cô có nhẹ nhàng đến đâu, Erik vẫn tỉnh dậy, hoặc có lẽ cậu vốn không hề ngủ.
Một đêm đã đủ để cô hồi phục lại sau nỗi sợ hãi cận kề cái chết.
Mặc dù khi đối diện với ánh mắt của cậu, bắp chân cô vẫn hơi mềm nhũn: "...Cậu đói không?"
Vậy là được.
Bạc Lị thở phào nhẹ nhõm.
Quá tốt.
Cô không thể mãi đoán đúng ý định của cậu.
Kiểm soát cậu không phải là chuyện dễ dàng, cô phải tìm hiểu thêm về thân thế và hoàn cảnh của cậu.
Bạc Lị suy nghĩ một lúc, đi đến đống quần áo bẩn, tránh khỏi tầm mắt của ma ma, tìm thấy túi cứu thương, lấy ra một thanh năng lượng.
Vị sô cô la, hy vọng hợp khẩu vị của cậu.
Cô xé giấy gói, bẻ đôi, đưa cho cậu: "Ngọt, có thể bổ sung năng lượng. Chúng ta mỗi người một nửa, được không?"
Bạc Lị ăn trước.
Erik nhìn chằm chằm vào thanh sô cô la một lúc lâu, mới đưa tay nhận lấy.
Thời đại này đã có sô cô la, vì vậy cậu không thắc mắc đây là thứ gì, mà cúi đầu, cẩn thận ngửi mùi.
Vài chục giây trôi qua, đầu cậu hơi nghiêng, đẩy một góc mặt nạ lên, để lộ một phần hàm dưới, há miệng ăn thanh năng lượng.
Đây là lần đầu tiên Bạc Lị nhìn thấy khuôn mặt thật của cậu dưới lớp mặt nạ, mặc dù chỉ là hàm dưới và đôi môi…
Dường như cậu không xấu xí, hàm dưới gầy và góc cạnh, màu môi rất nhạt, gần như hòa làm một với màu da.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



