Trên đất toàn là thịt vụn bị kéo lê... Bạc Lị chỉ nghĩ đến thôi cũng thấy đau nhói ở lưng nhưng cậu bé lại chẳng hề bận tâm, như thể đang nói về một con người sống sờ sờ chứ không phải một con chuột bị dính bẫy chuột.
"Theo tôi thì, không nên xử lý cậu ta quá dễ dàng... Đồng hồ vàng đắt như thế, Mike nên báo cảnh sát, đưa cậu ta lên thẳng giá treo cổ..."
Bạc Lị nghĩ thầm, nơi quỷ quái này còn có thể báo cảnh sát sao?
Khoan đã, giá treo cổ?
Lúc này, cậu bé đột nhiên chen vào, ra hiệu cho cô hạ rèm lều xuống, chỉ để một khe hở nhìn ra ngoài.
"Suỵt, suỵt..."
Mặt cậu bé đỏ bừng, phấn khích hạ giọng: "Quản lý đến rồi!"
Bạc Lị ngước mắt nhìn, lập tức nhìn thấy Erik.
Cậu rất gầy, bị thương rất nặng, đang nằm bất động trên cáng.
Chiếc áo sơ mi trên người cậu bị máu bẩn thấm thành màu đen, giống như một cái bóng ma tham lam, bất cứ lúc nào cũng có thể nuốt chửng cậu.
Mùi tanh nồng nặc lan tỏa, xộc thẳng vào mũi.
Lúc đầu, Bạc Lị còn tưởng mình bị chảy máu cam, vô thức ngẩng đầu lên, vài giây sau mới nhận ra đó là mùi máu tanh nồng.
Chỉ thấy một tia lửa lóe lên, một người đàn ông châm một que diêm, châm điếu xì gà trong miệng, đi đến bên cạnh Erik.
Ánh sáng lúc chạng vạng tối tăm, Bạc Lị không nhìn rõ diện mạo cụ thể của người đàn ông, chỉ thấy ông ta mặc vest, trên áo ghi lê có đeo một sợi dây đồng hồ, ngón tay cái đeo một chiếc nhẫn đá quý sáng lấp lánh, hẳn là "quản lý" mà cậu bé nói.
"Mike thân mến!", người đàn ông từ tốn nói: "Ta có thể hỏi tại sao cháu lại đối xử với cậu ta như vậy không?"
Lúc này Bạc Lị mới để ý, bên cạnh còn có một cậu bé tóc vàng, to béo, chắc nịch, mặt đỏ bừng.
Cậu bé tóc vàng lập tức nói to: "Cậu ta đã ăn trộm đồng hồ của cháu!"
"Không, không, Mike à…", người đàn ông lắc đầu: "Cháu hiểu lầm ý ta rồi, ý ta là… Tại sao cháu lại cho rằng mình có tư cách đánh cậu ta thành ra như vậy?"
Nghe vậy, Mike lập tức ngây người.
Dường như cậu ta không ngờ người đàn ông sẽ nói giúp Erik, có chút vội vàng: "Cậu, cậu ta đã ăn trộm đồng hồ vàng mà mẹ tặng cho cháu..."
Người đàn ông hít một hơi xì gà, ra hiệu im lặng: "Cháu là đứa cháu trai yêu quý của ta nên mọi khi mấy đứa đánh nhau, ta đều nhắm một mắt mở một mắt, nhưng lần này, thật sự quá đáng rồi."
"Erik biết ảo thuật, biết nói tiếng bụng, biết hát.", người đàn ông nhìn Erik nằm trên cáng, ánh mắt đau xót, như thể đang nhìn một con chó không có khả năng trông nhà: "Chỉ cần ta ra lệnh, thậm chí cậu ta có thể chui qua vòng lửa… Còn cháu thì sao? Cháu chỉ biết lãng phí lương thực của ta, thậm chí còn không kiếm được một nửa tiền diễn của Erik."
Mike nghe xong, mặt lúc đỏ lúc tím: "Nhưng nhưng cậu ta đã ăn trộm đồng hồ vàng của cháu... Cậu ơi! Cậu ta đã ăn trộm đồng hồ của cháu! Bằng vàng!"
Người đàn ông hỏi: "Cháu nhìn thấy cậu ta ăn trộm sao?"
Mike: "Không nhưng mà…"
"Cháu tìm được bằng chứng cậu ta ăn trộm chưa?"
"Không nhưng ngoài cậu ta ra, còn ai…"
Người đàn ông cười lạnh một tiếng: "Chị gái ta là một kẻ móc túi, có thể không một tiếng động nào mà trộm sạch phòng ngủ của bà chủ, còn cháu thì sao? Đồng hồ của mình bị ăn trộm cũng không biết, còn suýt nữa đánh hỏng cây hái ra tiền của ta."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

