Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Điều đầu tiên trong thỏa thuận chính là khoản tiền bồi thường mà Lộ Nhân Giai quan tâm nhất. Nội dung viết như sau:
[1. Bên A đồng ý bồi thường một lần cho bên B các khoản bao gồm phí tai nạn lao động, chi phí đi lại, phí an ủi tinh thần và các chi phí khác, tổng cộng là 10.000 Liên Bang tệ. Khoản tiền này đã được bên A thanh toán đầy đủ trước khi ký kết thỏa thuận. Sau khi ký kết, bên B cam kết không đưa ra bất kỳ yêu cầu bồi thường hay hỗ trợ nào khác đối với sự việc này dưới mọi hình thức và lý do.]
Giữa một mảng chữ dày đặc, con số kia nổi bật vô cùng.
Lộ Nhân Giai nhìn từ trái sang phải, rồi lại từ phải sang trái
Đúng là bốn số không, không nhìn nhầm.
Cô hít mạnh một hơi.
Không phải vì ít, mà là vì quá nhiều.
Tiền tệ liên bang là đơn vị tiền hợp pháp của quốc gia này, sức mua gần tương đương với nhân dân tệ trước khi cô xuyên qua. Quốc gia cô đang sống có tên là Hợp chúng quốc Cẩm Khương, được cấu thành từ nhiều tỉnh lớn như Đan Mân, Bạch Hà, Nghiêm Thanh… Các tỉnh là độc lập với nhau, quan hệ với nhau cũng chẳng mấy mặn mà, hễ không hợp là có thể cãi nhau ngay.
Thành phố Tổng nằm ở phía đông tỉnh Nghiêm Thanh, là một trong những thành phố có kinh tế phát triển tốt nhất tỉnh, nơi tập trung nhiều doanh nghiệp lớn hàng đầu toàn tỉnh. Nhưng dù vậy, mức lương trung bình hàng tháng ở đây cũng chỉ khoảng 6000 tệ. Mười nghìn tệ gần như bằng hai tháng lương của Lộ Nhân Giai!
Cô kinh ngạc một lúc, rồi nhanh chóng liên tưởng tới cuốn tiểu thuyết vừa đọc. Trong sách từng đề cập, Kim Lộ Thực Nghiệp - công ty của Lộ Trạch Thiên - có thực lực tài chính hùng hậu, gần đây phát triển rất mạnh, mà Lộ Trạch Thiên không chỉ là tổng tài, mà còn là người thừa kế tương lai.
Vậy nên… Lộ tổng tài giàu nứt đố đổ vách, vung tay bồi thường cho cô mười nghìn tệ, kỳ thực cũng khá hợp lý?
Lộ Nhân Giai cảm thấy áy náy vì tâm lý tính toán chi li ban đầu của mình. Nhưng vì cẩn thận, cô vẫn hỏi thêm một câu:
“Hách trợ lý, khoản tiền ghi trên thỏa thuận này… anh có quyền quyết định không?”
Hách Liên gật đầu: “Được chứ. Cô cứ yên tâm, những việc liên quan đến Lộ tổng từ trước đến nay đều do tôi toàn quyền xử lý.”
“Nhưng mà…”
Vì ấn tượng Hách trợ lý để lại quá tốt, do dự một lúc, Lộ Nhân Giai cuối cùng vẫn không thắng nổi sự tra tấn của lương tâm, hạ thấp giọng hỏi nhỏ:
“Nhưng số tiền này thật ra hơi cao. Nếu truy cứu thì… tổng tài của anh có trừ lương anh không?”
“A?” Hách Liên mở to mắt, thoáng ngẩn ngơ một chút. Sau đó anh nheo mắt cười, khóe miệng cong lên, dành cho cô một nụ cười chân thành, rũ bỏ hết vẻ khách sáo của dân kinh doanh: “Thật hiếm thấy. Tôi xử lý nhiều tranh chấp như vậy, cô là người đầu tiên chủ động đề nghị tôi hạ thấp mức bồi thường. Lộ tiểu thư, cảm ơn sự quan tâm của cô, nhưng xin cô yên tâm, con số này đã được tôi cân nhắc kỹ lưỡng, hoàn toàn nằm trong phạm vi quyền hạn của tôi. Trên thực tế, xét đến việc Lộ tổng thường xuyên ra ngoài gây họa, để anh ấy biết kiềm chế hơn, tôi cho rằng việc tăng cái giá phải trả cho mỗi lần gây chuyện là rất cần thiết. Đây cũng là yêu cầu của cha Lộ tổng.”
“Ý anh là, khoản này không đi qua công ty, mà trừ thẳng vào tài khoản cá nhân của Lộ tổng?”
“Cô hiểu đúng rồi đấy.”
“Được rồi, nếu anh đã nói vậy...”
Nghe thấy số tiền này do Lộ Trạch Thiên tự bỏ tiền túi, Lộ Nhân Giai cảm thấy hả hê vô cùng. Cô ngồi lại vào ghế, đưa bản thảo lại cho anh: "Tôi thấy bản thỏa thuận này viết rất tốt, không cần sửa gì cả, tiền bồi thường tôi cũng rất hài lòng. Tiếp theo phải làm gì, ký tên vào cột bên B phải không?"
"Cô đợi một lát, trong xe tôi có máy tính và máy in di động. Lộ tiểu thư cứ đợi ở đây vài phút, tôi đi in bản thỏa thuận chính thức ra. Ngoài ra, nếu tiện, xin cô cung cấp số tài khoản ngân hàng." Nhắc đến công việc, Hách Liên lại khôi phục vẻ chuyên nghiệp và hiệu quả như lúc đầu.
Anh ra ngoài một chuyến, vài phút sau đã mang theo hai bản thỏa thuận in sẵn quay lại trước mặt Lộ Nhân Giai.
Cùng lúc đó, chiếc điện thoại cũ nát trên bàn của cô rung lên "ong" một cái, một tin nhắn từ ngân hàng Cẩm Khương báo tới.
[Tài khoản XXXX của quý khách đã nhận chuyển khoản 10.000 tệ liên bang vào ngày 7 tháng 8. Số dư hiện tại: 10.523 tệ. Nội dung: Chuyển khoản ngân hàng trực tuyến.]
“Đã vào tài khoản rồi, nhanh thật!”
Tiếc là với gia sản hiện tại, nuôi thân còn khó, chứ không thì cô nhất định cũng muốn kiếm một trợ lý đỉnh như vậy, để bản thân sống cho thoải mái dễ chịu.
Nghĩ đến đây, Lộ Nhân Giai thầm nuốt nước miếng vì ngưỡng mộ, trong lòng bỗng dâng lên khao khát làm giàu mãnh liệt.
Cô đặt điện thoại xuống, nhận lấy bản thỏa thuận bồi thường từ tay Hách Liên, đọc lại kỹ một lần. Thấy không có vấn đề gì, cô sảng khoái ký tên vào đó.
Thế là xong xuôi, tiền trao cháo múc.
Hách Liên còn có việc phải làm nên sau khi nhận lại bản thỏa thuận, anh không nán lại tiệm trà sữa lâu mà nhanh chóng chào tạm biệt.
Lộ Nhân Giai đứng dậy tiễn anh ra cửa, đợi chiếc xe hơi màu đen biến mất nơi cuối đường, cô quay người ngồi lại vào tiệm trà sữa PoPo. Khó khăn lắm mới kiếm được một món hời, lại thêm việc mất xe không đi giao hàng được nữa, cô quyết định chiều nay nghỉ làm, tự thưởng cho mình chút thời gian thư giãn.
Một ly trà, một cuốn sách, tận hưởng máy lạnh nốt nửa ngày.
Ầy, sướng thế chứ lị!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)