Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Làm Người Qua Đường Trong Truyện Tổng Tài: Phát Điên Tiện Thể Làm Giàu Chương 3: Giao Đồ Ăn

Cài Đặt

Chương 3: Giao Đồ Ăn

Xử lý xong chuyện đơn giao đồ ăn, Lộ Nhân Giai xốc lại tinh thần, mở cuốn tiểu thuyết vừa mới xuất hiện trên kệ sách trong đầu.

Đây là cuốn tiểu thuyết thứ hai cô mở khóa được kể từ khi xuyên qua. Dựa theo phán đoán sơ bộ, điều kiện mở khóa là: nhìn thấy mặt nam nữ chính của tiểu thuyết.

Thế giới cô xuyên tới không phải thế giới giả tưởng, mà là một quyển tiểu thuyết ngôn tình đô thị ngược luyến tàn tâm có tên: Giam cầm tước vàng!

Mà hôm nay, theo việc mở khóa cuốn tiểu thuyết thứ hai "Tổng tài cố chấp và cô vợ bỏ trốn" Kho thông tin trong đầu Lộ Nhân Giai lại được cập nhật lần nữa. Thì ra thế giới cô xuyên tới không chỉ có một cuốn tiểu thuyết, mà là một thế giới tổng hợp của nhiều tiểu thuyết!

Nghe thì có vẻ khá trâu bò, nhưng vẫn chẳng có tác dụng mẹ gì. Dù sao cô là thân xuyên, trong thế giới này thuộc dạng thân phận mơ hồ, không có hộ khẩu hợp pháp, bị tra là toang ngay. Đã không có bất kỳ tuyến cốt truyện nào liên quan đến cô trong tiểu thuyết, vậy thì việc biết nội dung tiểu thuyết đối với cô mà nói cũng chẳng mang ý nghĩa thực tế gì.

Có điều, dùng mấy cuốn tiểu thuyết này để giết thời gian thì cũng không tệ. Vừa sảng vừa ngược vừa cẩu huyết, mang đậm phong cách ngôn tình đời đầu từng làm mưa làm gió thời thiếu nữ của cô, đọc lên không khỏi bật cười…

Ừm, tiện thể xem thử gã đàn ông mặc vest tên Lộ Trạch Thiên kia, trong cuốn tiểu thuyết mới này rốt cuộc là nhân vật kiểu gì.

“Cạch.”

Hách Liên đóng cửa xe, bước nhanh vào tiệm trà sữa PoPo bên đường. Chỉ liếc mắt một cái, anh đã thấy cô gái giao đồ ăn đang ngồi trên ghế với vẻ mặt đờ đẫn.

Cô mặc đồng phục giao đồ ăn màu vàng nhạt, hai mắt vô hồn ngồi thừ trên ghế, tóc tai bù xù, mặt mũi tái nhợt, dưới mắt còn vương quầng thâm nhàn nhạt. Nhìn qua vừa khổ vừa mệt vừa toát ra khí tức uể oải, hoàn toàn không có tinh thần.

Trong tiệm chỉ có đúng một nhân viên giao đồ ăn, Hách Liên không hề do dự, đi thẳng tới trước mặt cô, khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn một cách lịch sự:

“Xin chào, cô là Lộ tiểu thư sao?”

“Hả?…À, đúng, là tôi!”

Lộ Nhân Giai lúc này đang đọc tiểu thuyết mới đến mê mẩn, đột nhiên nghe có người nói chuyện bên tai, cô ngẩn ra một chút, sau đó mới hậu tri hậu giác nhận ra đối phương hẳn là vị trợ lý họ Hách đến xử lý vụ bồi thường.

Đến cũng nhanh thật, từ lúc cúp máy đến giờ còn chưa tới mười lăm phút……

Lộ Nhân Giai tắt kệ sách trong đầu, dời lực chú ý về thực tế, đứng dậy nhìn người trước mặt.

Xuất hiện trong tầm mắt cô là một người đàn ông trẻ tuổi với vẻ ngoài rất hiền lành… Ừ, xin thứ lỗi cho vốn từ nghèo nàn của cô, nhưng từ bật ra đầu tiên trong não khi nhìn thấy Hách Liên, đúng thật là hai chữ hiền lành.

Giống kiểu phu nhân hiền thục ôn nhu trong mấy bộ phim cổ trang gia đình quyền quý, khí chất của vị trợ lý này cũng tương tự. Anh đeo kính gọng vàng, tướng mạo sạch sẽ, thân hình thẳng thắn, phong thái ôn hòa. Nếu so về độ soái thì đương nhiên không thể sánh với vị Lộ đại tổng tài vừa nãy cướp xe điện của cô, nhưng nhìn thôi cũng đã khiến người ta thấy dễ chịu.

Giống như con người anh, Hách trợ lý làm việc cũng vô cùng chu toàn, tinh tế tỉ mỉ, tựa mưa xuân thấm đất, không tiếng động mà thấu đáo mọi bề.

Anh không vội bàn chính sự ngay, mà hỏi trước khẩu vị của cô, sau đó đi tới quầy gọi cho cô một ly trà sữa. Có lẽ sợ cô uống một mình sẽ ngại, anh cũng gọi cho mình một ly y hệt cô. Hai ly trà sữa thơm ngọt, mát lạnh đầy đá xay được đặt lên bàn, bầu không khí vốn xa lạ giữa hai người dường như biến mất, thay vào đó là chút "tình đồng chí", không khí gượng gạo ban đầu đã được xoa dịu đáng kể.

Chuyện xấu không phải do Hách trợ lý gây ra, anh ta còn mời mình uống trà sữa nữa, nên Lộ Nhân Giai cũng chẳng nỡ giữ vẻ mặt hầm hầm với anh. Nhưng chuyện nào ra chuyện đó, Lộ đại tổng tài cướp xe điện của cô khiến cô giao đơn thất bại, bị khách đánh giá xấu, quả thật đã gây ra phiền toái rất lớn cho công việc và cuộc sống của cô.

Vì thế, khi Hách Liên hỏi về tình hình thiệt hại và lấy giấy bút mang theo ra soạn thảo thỏa thuận bồi thường, Lộ Nhân Giai thầm hạ quyết tâm, nếu số tiền thấp hơn 1.500 tệ, thì có chết cô cũng không ký!

Chiếc xe điện cũ của cô vừa mới mua đấy nhé, tốn hẳn 780 tệ đó!

Hách trợ lý chắc hẳn thường xuyên ra mặt thay tổng tài xử lý đủ loại rắc rối, tốc độ soạn thảo thỏa thuận nhanh đến mức kinh người, chẳng khác gì máy đánh chữ sống. Lộ Nhân Giai vừa uống xong hai ngụm trà sữa, đối phương đã đặt bút xuống.

Anh hai tay nâng bản thỏa thuận, đứng dậy đưa cho cô một cách lịch sự:

“Lộ tiểu thư, cô xem qua bản thỏa thuận bồi thường này giúp tôi. Nếu có chỗ nào chưa ổn hoặc cần sửa đổi, xin cứ nói.”

“À, để tôi xem.”

Lộ Nhân Giai nhận lấy, lướt từ trên xuống dưới một lượt.

Chữ viết của Hách trợ lý rất đẹp, thỏa thuận cũng được soạn thảo vô cùng quy chuẩn, nào là bên A bên B, quyền lợi và nghĩa vụ, điều khoản một hai ba bốn năm sáu bảy liệt kê rõ ràng, trình bày mạch lạc, dễ hiểu.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc